Ơn Gọi

Đời dâng hiến – chỉ có thể là hồng ân

Ơn gọi dâng hiến quả là một ơn gọi rất đẹp. Đẹp không phải vì nó hơn các ơn gọi khác nhưng vì nó khắc ghi và biểu hiện rất rõ tình yêu vô lượng của Thiên Chúa đối với thân phận nhỏ bé của con người. Có bao giờ các bạn nghe được một chút nào đó lời mời gọi như vậy không? Có bao giờ các bạn thấy lòng mình xốn xang khi chứng kiến những gương sống đạo đức và phục vụ quên mình của các tu sĩ không? Có bao giờ các bạn chiêm ngắm Giêsu và cũng nảy sinh một thao thức như Ngài, là lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; hay mong ước ngọn lửa mà Ngài đã mang xuống từ trời được bùng cháy lên không?

Đời dâng hiến – chỉ có thể là hồng ân

 

Các bạn trẻ thân mến,

Tất cả chúng ta đều là những thụ tạo của Thiên Chúa. Trước mặt Thiên Chúa, chúng ta chẳng là gì, ngoài thân phận bụi đất thấp hèn của mình. Có ta hay không có ta tồn tại, Thiên Chúa vẫn hiện hữu với đầy nét uy phong và dũng mãnh. Ấy vậy mà Thiên Chúa đối xử với chúng ta như thể ta là những báu vật vô cùng cao quý. Suốt bao năm tháng dài, hồng ân Ngài vẫn không ngừng tuôn đổ xuống trên chúng ta, đôi mắt Ngài vẫn dõi bước theo chúng ta, cánh tay Ngài vẫn cứ đỡ nâng chúng ta ta, bất chấp chúng ta bao lần lỗi phạm đến Ngài.

Hơn ai hết, người tu sĩ cảm nghiệm rõ điều này, rằng họ chỉ là một tội nhân không hơn không kém, nhưng đã được Chúa thương cứu vớt, lại còn cất tiếng ngỏ lời mời gọi họ lúc canh khuya, muốn họ đến ở lại với Người và sống một đời sống riêng với Ngài. Lời mời gọi của Chúa xuất phát từ thánh ý vô cùng huyền nhiệm của Ngài mà chẳng có lý do vì sao. Lời mời gọi hiến dâng cũng không đến từ những tiêu chuẩn của con người. Không phải vì đạo đức hơn, giỏi giang hơn, thông minh hơn, tài nghệ hơn hay thánh thiện hơn mà người tu sĩ được Chúa mời gọi. Có khi, người được mời gọi còn tồi tệ hơn những người khác bội phần.

Khi muốn giải cứu dân khỏi ách nô lệ bên Ai Cập, Thiên Chúa đã không chọn một thiên tài xuất sắc về quân sự, nhưng lại chọn một cụ lão đã bát tuần, vừa nhút nhát lại đang chạy trốn Pharao, chẳng có tí tài nghệ nào còn bị tật nói lắp. Trong 12 vị tông đồ, có vị nào tốt lành và giỏi giang xuất chúng đâu. Tất cả đều là những con người bình thường thấp bé trong xã hội. Người thì bồng bột, người thì dối trá, người thì toan tính, kẻ thì gian manh. Ai đi theo Chúa cũng mang trong đầu một hy vọng làm lớn. Hãy nhìn đến Phaolô xem, ông có phải là một người yêu Chúa từ tấm bé đâu. Một thời ông đã ra tay sát phạt những người Kitô hữu không thương tiếc. Nhưng sao Chúa lại chọn ông làm người rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại? Thánh Augustinô, một đời ăn chơi trác táng, lại được Chúa chọn làm Giám Mục, làm bậc thầy trong Giáo Hội với những tư tưởng triết học và thần học kiệt xuất. Thánh Inhaxiô, cả một thời trai trẻ chỉ biết đến chuyện cưỡi ngựa, múa kiếm để lấy lòng các cô gái, lại được Chúa mời gọi để trở thành một trong những nhà cải cách lớn, một nhà thần bí, hướng dẫn thiêng liêng. Quả thế, chẳng có một tiêu chí nào để con người có thể quy định ai được mời sống đời dâng hiến, ai không.

Lời mời gọi đến với Chúa, ở lại với Chúa, sống với Chúa là một lời mời gọi nhưng không, xuất phát từ lòng từ ái vô biên của Thiên Chúa dành cho những ai Ngài muốn. Đó là một ân sủng chứ không phải là một sự trả công. Người sống đời dâng hiến chỉ biết lặng ngắm rồi dâng lời tạ ơn Chúa vì mình đã được Ngài ưu ái quá đỗi. Không biết có làm được gì cho Ngài hay không nhưng việc được Ngài cất nhắc lên từ nơi bụi đất, làm con cái Ngài, rồi trở thành chứng nhân cách đặc biệt cho Ngài quả là một vinh dự vô cùng to lớn. Từ đây, họ sẽ thuộc về Chúa trọn vẹn, chỉ một lòng hướng về Ngài trong hy sinh, trong thinh lặng và trong việc phục vụ âm thầm. Mọi sự đã được Ngài thánh hiến, kể cả những yếu đuối và thấp hèn, những tội lỗi u mê. Trước mặt Chúa, người tu sĩ được gột rửa hoàn toàn, trở nên tinh tuyền nhờ ân sủng của Người.

Các bạn trẻ thân mến,

Ơn gọi dâng hiến quả là một ơn gọi rất đẹp. Đẹp không phải vì nó hơn các ơn gọi khác nhưng vì nó khắc ghi và biểu hiện rất rõ tình yêu vô lượng của Thiên Chúa đối với thân phận nhỏ bé của con người. Có bao giờ các bạn nghe được một chút nào đó lời mời gọi như vậy không? Có bao giờ các bạn thấy lòng mình xốn xang khi chứng kiến những gương sống đạo đức và phục vụ quên mình của các tu sĩ không? Có bao giờ các bạn chiêm ngắm Giêsu và cũng nảy sinh một thao thức như Ngài, là lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; hay mong ước ngọn lửa mà Ngài đã mang xuống từ trời được bùng cháy lên không?

Có bao giờ các bạn thấy thích một đời sống phiêu bạt như Giêsu, dong dủi khắp miền này xứ nọ, một cuộc sống thong dong như gió, xem mọi sự trên đời nhẹ như bông, chỉ mong sao mang bình an và niềm vui đến cho người khác? Có bao giờ các bạn thấy mình thích cảm giác ung dung tự tại, khó nghèo nhưng an nhiên, làm bạn với thú điền viên, kinh tởm những trò lọc lừa, tranh giành của nhân thế, lấy phục vụ làm niềm vui, lấy hy sinh làm an ủi?

Cái giá mà một người phải trả khi đáp lại lời mời gọi của Chúa là cả cuộc đời mình, những sở thích, ý riêng, tình yêu, tình cảm và thậm chí cả mạng sống mình. Nhưng người tu sĩ không từ bỏ nó trong sự nuối tiếc và tìm cách bù trừ. Người tu sĩ sẵn sàng bỏ hết bởi vì họ khám phá ra một cái gì đó quý giá hơn những thứ ấy nhiều lần. Thánh Phaolô đã chia sẻ rằng, kể từ ngày ngài biết Đức Kitô, ngài xem tất cả những thứ khác trên trần gian như cỏ rác. Phải, chỉ có thể vì yêu Đức Kitô và muốn sống cho Ngài, người ta mới dám đánh liều như thế. Tất cả đều là hồng ân!

 

(st)

 

Tin liên quan

Video

Hỗ trợ trực tuyến

Thống kê