Lời Chúa

Suy niệm Lời Chúa hằng ngày - Tuần 24 Thường Niên_Lm Giuse Minh

Suy niệm Lời Chúa hằng ngày - Tuần 24 Thường Niên_Lm Giuse Minh

 

THỨ HAI TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc 7,1-10

ĐỨC GIÊSU CHỮA ĐẦY TỚ MỘT ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG

 

- Chúa Giêsu chữa bệnh cho một đầy tớ một sĩ quan ngoại đạo.

- Ông này có lòng thương người: đầy tớ ông bệnh và ông lo lắng như cho con ruột. cũng khiêm tốn, không ngại hạ mình xuống xin Đức Giêsu giúp đỡ mình: “tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi

- Đức tin của ông rất mạnh vì ông tin Chúa Giêsu chẳng cần đến nhà ông, chỉ ở xa phán một lời là đầy tớ ông sẽ khỏi.

Bài tường thuật của Tin Mừng hôm nay ít chú ý đến phép lạ cho bằng chú ý đến đức tin của người được phép lạ.

Cũng như Matthêu (8,5-10.13), Luca nhìn thấy ở đây một điểm tiên báo dân ngoại sẽ gia nhập Giáo hội; đồng thời nói lên tính cách phổ quát của chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

Nhìn vào viên đại đội trưởng, chúng ta thấy tuy là lương dân, nhưng ông đã sống tinh thần Kitô giáo, phù hợp với giáo huấn của Đức Giêsu: yêu tha nhân như chính mình. Tình yêu thương và lòng bác ái của viên đại đội trưởng ở đây biểu lộ tính cách vị tha, vì chỉ muốn cho người nô lệ của mình được cứu sống; tính cách vô vị lợi: không tìm mối lợi cho mình, nhưng sẵn sàng quên mình. Ông cũng là người hết mực khiêm tốn, khi sai người ra nói với Đức Giêsu: “Thưa Ngài, không dám phiền Ngài quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi”. Những lời nói này diễn tả: tâm tình khiêm nhường, quên mình, thái độ tin tưởng vững mạnh, tinh thần trông cậy và phó thác. Đó là tính cách của lời cầu xin đẹp lòng Thiên Chúa và có hiệu nghiệm. Do đó, Giáo hội lập lại lời này mỗi ngày trong thánh lễ: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh”.

Chứng kiến thái độ, tâm tình và lòng tin của viên đại đội trưởng, Chúa Giêsu đã đáp ứng lời cầu xin bằng cách cứu sống người nô lệ.

Noi gương Chúa Giêsu, chúng ta cần có những việc làm cụ thể để dẫn chứng và gây niềm xác tín cho người nghe sau khi chúng ta đã giảng dạy và hướng dẫn về những chân lý và giáo huấn của Chúa, bằng cách mở rộng tình thương, lòng bác ái và tinh thần phục vụ đến hết mọi người. Đồng thời, chúng ta xin Chúa khơi lên trong lòng chúng ta niềm mơ ước được rước Chúa, dù biết rằng chúng ta còn thiếu sót, tội lỗi. Nhưng với ơn Chúa chúng ta sẽ được đổi mới, được bình an và sự sống đời đời của Chúa.

Tổng Thống Abraham Lincoln có thói quen đi thăm các nhà thương để có dịp nói chuyện với anh em thương binh trong thời nội chiến. Một hôm, Tổng Thống đến thăm một bệnh nhân rất nặng, ông nhẹ nhàng hỏi: “Tôi có thể làm chút việc gì giúp anh được không?” không nhận ra vị khách đến thăm mình là ai, nên bệnh nhân gắng gượng nói: “Xin ông làm ơn viết giùm lá thư cho mẹ tôi”. Tổng Thống bắt đầu viết những gì bệnh nhân có thể nói lên được. Người thương binh không còn sức để tiếp tục nữa, nên ông Lincoln ký thay cho anh ta và thêm: “Viết thay cho con trai bà, ký tên Abraham Lincoln”. Bệnh nhân xin cho xem những gì người khách viết thay cho mình, anh sửng sốt khi nhận ra người đã tới thăm mình. Trong cơn hấp hối, chàng thương binh trẻ đã sung sướng trút hơi thở cuối cùng trong bàn tay âu yếm của Tổng Thống.

Lạy Chúa, Ngài biết rõ mọi tật xấu, nhưng Ngài cũng thấu suốt mọi cố gắng từng ngày của chúng con. Xin Ngài rộng lòng thương rửa sạch và ban bình an cho tâm hồn chúng con.

 

THỨ BA TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc 7,11-17

ĐỨC GIÊSU CHO CON TRAI BÀ GÓA THÀNH NAIN SỐNG LẠI

Chúa Giêsu cứu sống con trai bà góa thành Nain :

- Tất cả mọi người hôm đó chẳng ai mở lời xin Chúa giúp. Ngài ra tay cứu giúp chỉ vì Ngài động lòng thương.

- Chúa chạnh lòng trước cảnh mẹ góa con côi, tre già khóc măng non.

- Cứu sống đứa con trai xong, Chúa còn tế nhị trao nó lại cho mẹ nó.

Sau bài giảng trên núi (Mt 5,1-7.21; Lc 6,20-40) Đức Giêsu xuống khỏi đó, đi vào thị trấn Caphanaum, trên đường đi, Ngài chữa lành bệnh nguy tử cho người đầy tớ của viên đại đội Trưởng (7,1-10) và phục sinh chàng thanh niên con bà góa thành Nain. Câu chuyện xảy ra là khi Chúa Giêsu đi đến gần cửa thành Nain cùng với các môn đệ và đám đông dân chúng, thì Ngài thấy người ta đang khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất của một bà góa. Thấy bà Chúa chạnh lòng thương vì cảnh “mẹ góa con côi, tre già khóc măng non”. Điều này nói lên tình thương cứu độ của Thiên Chúa đối với con người: Chúa Giêsu nói: “bà đừng khóc nữa”, vừa để trấn an, vừa khơi dậy niềm tin vào ơn cứu độ của Ngài. Rồi Ngài đến gần, sờ vào quan tài, và nói: “Này người thanh niên, tôi bảo anh, hãy chỗi dậy” tức thì người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói, rồi Chúa Giêsu trao nó cho mẹ nó. Mọi người đều kính sợ và tôn vinh Thiên Chúa.

Chúa Giêsu đã nói: “Ta đến để chúng được sống và sống dồi dào”. Do đó khi đứng trước những khổ đau mất mát quá lớn lao này, Chúa Giêsu xúc động chạnh lòng thương đối với bà góa thành Nain. Noi gương Chúa Giêsu, chúng ta cần phải nhận ra những khổ đau của tha nhân, hầu có thể gợi lên lòng cảm thương của chúng ta và khơi dậy tinh thần phục vụ và tông đồ của chúng ta, tiếp cận tha nhân bằng tâm tình thông cảm qua việc thăm viếng, giúp đỡ, chia sẻ những mất mát đau khổ của họ như là của chính mình. Vậy chúng ta cũng phải sống xứng đáng với lòng thương yêu của Chúa, để nhờ đó chúng ta có thế giá trong việc phục vụ phần rỗi của tha nhân trong những công tác tông đồ.

Sau bao ngày tháng chạy theo danh vọng của trần gian, theo những thú vui cuồng loạn với chúng bạn, theo những sai lầm của lạc giáo Manikê, cuối cùng chàng Augustinô đã tìm gặp được Chúa. Sau này chàng đã thốt lên thật chân tình: “Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa, và hồn con bồn chồn khắc khoải cho tới khi nghỉ yên bên Chúa”. Quả là lời thân thưa của một tâm hồn không bằng lòng với những giả trá, nhưng luôn tìm cho được chân lý.

Lạy Chúa, xin đổi trái tim bằng đá của con thành trái tim bằng thịt.  

  

THỨ TƯ TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc. 6, 20-26

ĐỨC GIÊSU PHÁN ĐOÁN VỀ THẾ HỆ CỦA NGÀI.

 

Chúa Giêsu trách thế hệ của Ngài.

- Không chịu nghe lời giảng của Gioan Tẩy Giả và của Chúa Giêsu mà hoán cải.

- Lại còn viện cớ đổ thừa rằng bởi vì Gioan là người bị quỉ ám, và Chúa Giêsu là tay ăn nhậu tội lỗi. “Quỉ ám” ở đây có thể hiểu là cách nói tượng hình chứ thật không có nghĩa đen (x. Ga 7, 20 & 10, 20); “ăn nhậu” lời nhục mạ này cho thấy rằng đối với người đương thời, Đức Giêsu không có vẻ là nhà khổ hạnh như ông Gioan (x. sự tương phản giữa 1, 80 & 2, 52)

Sau khi khen ngợi Gioan Tiền Hô là người chính trực, bất khuất và trung tín (7,18-30; Mt 11,2-15) Đức Giêsu nghĩ ngay đến những người có thái độ lãnh đạm và cứng lòng tin như những Luật sĩ và Biệt phái: Ngài phê phán họ cách kín đáo qua dụ ngôn mượn ở trò chơi “hát đối” của trẻ em Do Thái. Trò chơi này được chia làm hai phe để xướng đáp cho phù hợp: bên này hát những bài ca bi ai, đưa đám thì bên kia đáp lại bằng cử điệu đấm ngực than khóc; bên này cất giọng ca vui vẻ giả làm đám cưới thì bên kia phải vui mừng nhẩy nhót. Nhưng nhiều khi gặp những đứa trẻ khó nết, làm theo ý riêng, không đối đáp phù hợp theo lệ đã quen của trò chơi, khiến cho trò chơi mất ý nghĩa và mất vui.

Dụ ngôn có ý ám chỉ những người cứng lòng cố chấp, không đón nhận lời giảng của Gioan Tiền Hô và Giáo huấn của Chúa Giêsu. Ngài đan cử bằng chứng sự cố chấp của họ: ông Gioan Tiền Hô đến, không ăn bánh, không uống rượu, để nêu cao tinh thần sám hối, thì họ cho là bị quỉ ám; Đức Giêsu cũng ăn uống để diễn tả tình thương cứu độ thì họ lại cho là tay ăn nhậu, bạn bè với kẻ xấu! Những kiểu gièm pha như vậy chẳng làm ai thích thú cả, nhưng người ta muốn hạ nhục Ngài, khi tố cáo Ngài làm bạn với bọn thu thuế và kẻ tội lỗi! “làm bạn với phường thu thuế và kẻ tội lỗi”, đúng là điều Chúa muốn, và cũng là lý do để Ngài xuống thế: chữa lành những kẻ bị ốm đau khỏi tội lỗi và những bệnh tật tinh thần.

Nhìn vào Chúa Giêsu để chúng ta biết suy nghĩ và hành động như Chúa:

- Chúa Giêsu khiển trách những người cầm đầu dân Do Thái về thái độ cố chấp, cứng lòng tin và thái độ tế nhị là dùng dụ ngôn để đánh động họ. Còn chúng ta khi sửa lỗi cho nhau, cần phải có thái độ tế nhị và tôn trọng tha nhân, vì “người khôn nói mánh, người dại đánh đòn”.

- Chúa Giêsu, trên con đường rao giảng Nước Trời, đã hòa nhập đồng bàn với những người tội lỗi để thể hiện tình thương cứu độ. Trong công việc Tông đồ, chúng ta cũng noi gương Chúa hòa nhập, tiếp xúc, chia sẻ, thông cảm để tạo thuận lợi cho việc giáo huấn. Đồng thời chúng ta cũng noi gương Gioan Tiền Hô, biết dùng phương thế khổ chế bản thân để rao giảng sự thống hối.

- Nghe lời Chúa, chúng ta hãy có lối sống luôn tỉnh thức và khiêm nhường, loại trừ thái độ coi mình như là trung tâm, là thước đo, là tiêu chuẩn để phê phán người khác.

Một hiền triết hỏi học trò của mình:

- “Làm thế nào để xác định khoảnh khắc đầu tiên của bình minh, khoảnh khắc mà đêm chấm dứt và ngày mới bắt đầu”.

- Các học trò thay nhau trả lời: nào là... từ một quãng xa có thể phân biệt giữa một con cừu và một con chó... rồi có thể phân biệt giữa một cây đào và một cây vả.

- Nhà hiền triết đều lắc đầu và trả lời: “để xác định khoảnh khắc đầu tiên của bình minh, khoảnh khắc mà đêm chấm dứt và ngày mới bắt đầu, là khi ta nhìn lên khuôn mặt của bất cứ ai, ta đều nhận ra đó là anh em của ta, còn bao lâu chưa nhận thấy được như vậy, bấy lâu còn chìm trong bóng tối”.

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con có được sức mạnh của lòng tin để chúng con đón nhận tình yêu của Chúa.

 

 

THỨ NĂM TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc 7,36-50

ĐỨC GIÊSU THA TỘI CHO NGƯỜI PHỤ NỮ THỐNG HỐI

 

Chuyện người phụ nữ lau chân Chúa Giêsu:

- Nàng là một người tội lỗi nổi tiếng: “trong thành ai cũng biết

- Nàng bày tỏ lòng sám hối công khai:

  1. Trong một bữa tiệc trước mặt nhiều người.
  2. Không tiếc bình dầu thơm quí giá(khoảng 300 đồng, tương đương với 10 tháng lương)
  3. Quì gối dưới chân Chúa Giêsu, khóc nức cở, xõa tóc ra, lấy tóc lau chân Chúa.

Câu nói của Chúa Giêsu có thể dùng tóm lược chính xác câu chuyện đời nàng: tội nàng nhiều nhưng được tha hết vì nàng yêu mến nhiều.

Tin Mừng hôm nay gợi lên cho chúng ta một vài suy nghĩ về tinh thần khoan dung mà Chúa Giêsu là hiện thân của tinh thần ấy. Trong quan hệ xã hội của Ngài, Chúa Giêsu vốn vẫn dành ưu tiên cho người nghèo, người tội lỗi, người bị xã hội đẩy ra bên lề, nhưng Ngài không bao giờ loại trừ những người giàu có, và những người đạo đức thánh thiện. Ngài chia sẻ cơm bánh với người tội lỗi, nhưng không ngại đồng bàn với những người công chính.

Người biệt phái Simon được Tin Mừng hôm nay nhắc đến hẳn là người giầu có và đạo đức, ông là đại biểu của người giàu có và thánh thiện mà Chúa Giêsu không hề loại trừ ra khỏi quan hệ xã hội của Ngài. Chúa Giêsu kết thân với những người nghèo khổ và tội lỗi, nhưng Ngài không xa cách những người giàu có và đạo đức.

Cuộc gặp gỡ được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay là “điển hình thái độ khoan dung của Chúa Giêsu”. Chính trong bữa tiệc do Simon khoản đãi, Chúa Giêsu đã gặp gỡ người đàn bà tội lỗi nổi tiếng trong thành. Ngài đã tỏ thái độ khoan dung, cảm thông và tha thứ cho bà, vì bà đã quyết tâm biến đổi đời sống qua cử chỉ sám hối. Bà đã yêu nhiều nên đã được Chúa tha tất cả quá khứ tội lỗi của bà.

Chúa Giêsu cảm thông và tha thứ cho những người tội lỗi, nhưng không bao giờ Ngài nhân nhượng trước tội lỗi. Chính vì thế mà sự tha thứ của Ngài luôn đi kèm với mệnh lệnh “con hãy đi về và đừng phạm tội nữa

Thánh Âu-Tinh đã nói: “cứ yêu đi rồi muốn làm gì cũng được”. Người đàn bà tội lỗi trong Tin Mừng hôm nay, đã cảm nghiệm được lòng khoan dung tha thứ của Chúa Giêsu, nên bà đã vượt qua được dư luận cũng như lề luật nghiêm cấm đã đến tiếp xúc với Chúa Giêsu. Bà đã tỏ lòng sám hối: lấy tóc lau chân Chúa, lấy những giọt lệ rửa chân Chúa, lấy thuốc thơm sức chân Chúa. Tất cả bây giờ đã dành cho Chúa, và vì Chúa chứ không phải xác thịt như trước nữa. Chúng ta hãy ý thức mình là tội nhân, biết tin nhận vào tình thương tha thứ của Chúa, bằng cách mau mắn chạy đến tòa giải tội để được ơn tha thứ. Sự thống hối đích thực đòi hỏi con người phải biến đổi: cởi bỏ con người cũ, mặc lấy con người mới thuộc về Chúa Giêsu Kitô. Noi gương Chúa Giêsu chúng ta dành ưu tiên cho việc bác ái thương người, để tạo điều kiện cho tha nhân nhận biết tình yêu thương của Chúa.

Một ngày kia Satan đến trước tòa Chúa phàn nàn rằng: “Ngài không công bằng chút nào. Nhiều tội nhân làm điều sai trái mà Ngài vẫn tha thứ và đón nhận họ. Có nhiều người sa ngã năm bảy lần, hoặc nhiều hơn, khi họ ăn năn trở lại, Ngài vẫn bao dung tha thứ. Còn tôi chỉ phạm có một tội lớn một lần thế mà Ngài kết án tôi đời đời kiếp kiếp trong hỏa ngục”.

- Chúa nói: “Nhưng có bao giờ ngươi tỏ ra ăn năn hối hận và xin Ta tha thứ cho đâu”.

Chúa Giêsu đã kêu gọi chúng ta “Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng” lời ấy đảm bảo cho chúng ta ơn tha thứ và bình an của Ngài, đồng thời cũng mời gọi chúng ta hãy sống khoan dung và tha thứ hơn nữa cho tất cả mọi người.

 

 

 THỨ SÁU TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc 8,1-3

SỰ BÌNH ĐẲNG CỦA PHỤ NỮ

 

Đây là bản tóm lược những người đi theo Chúa Giêsu trên bước đường rao giảng Tin Mừng:

- Nhóm 12: Đức Giêsu hoàn thành sứ mệnh cùng với nhóm môn đệ đi theo, như các truyền giáo sau này (cv. 8, 14; 11, 26; 13, 2-3)

- Nhưng nhóm 12 chỉ được giao trách nhiệm công cuộc truyền giáo từ 9, 1-2)

- Các phụ nữ: trong số đó có người đã từng bị tà thần khống chế, có người bình dân và người quyền quí. Các bà giúp Ngài bằng công sức và bằng của cải nữa.

Maria gọi là Maria Mác-đa-la: bà này sẽ đứng dưới chân thập giá (Mt 26, 56 SS) có mặt trong lúc mai táng Đức Giêsu (Mt 27, 61) chứng kiến ngôi mộ trống (Lc 24, 10) và là người đầu tiên nhìn thấy Đấng Phục sinh.

Vào thế kỷ 14; người ta vẫn còn xem người phụ nữ như một thứ nguy hiểm, một cám dỗ triền miên một tạo vật thấp hèn, hay cùng lắm chỉ là phương tiện để bảo toàn nòi giống. Trong xã hội hôm nay người phụ nữ vẫn còn bị đối xử như chưa bình đẳng với nam giới. Thời Chúa Giêsu, cách đối xử với nữ giới còn tệ hơn. Chúa Giêsu quả thực đã làm đảo ngược não trạng khi đảo lộn quan niệm về nữ giới nơi những người đồng thời với Ngài.

Ngài rảo qua khắp nơi loan báo Tin Mừng. Tin Mừng Ngài loan báo là sự giải phóng con người khỏi mọi thứ nô lệ. Nguyên việc có một số phụ nữ được đi theo chia sẻ sứ mạng của Ngài, được tham gia sinh hoạt của nhóm Mười Hai cũng là dấu chỉ của Tin Mừng giải phóng ấy. Chính Chúa Giêsu đã tái lập con người trong tước phẩm cao trọng của con cái Chúa. Chính tước phẩm ấy là sự bình đẳng của con người: nam, mữ, già trẻ, giàu nghèo, tất cả đều có một phẩm giá cao trọng như nhau. Thánh Phaolô đã diễn tả chân lý ấy trong thư Galata: “Không còn chuyện phân biệt Do Thái hay Hy Lạp, nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Kitô ”. (Gl 3,28)

Thầy giáo giải thích cho cả lớp nghe về việc Chúa dựng nên Adam-Evà. Tuần sau, thầy gọi học sinh trả bài.

- Một chú bé đứng lên tả việc Chúa dựng nên Adam.

- Rồi một cô bé tiếp: “Chúa dựng nên Adam xong, Ngài đứng ngắm và phán: “Ta sẽ làm đẹp hơn”, và Ngài dựng nên Evà.

Điều này có nghĩa là: nam và nữ, mỗi phái đều có sự phong phú riêng để đóng góp vào việc xây dựng xã hội và Giáo hội. Sự phong phú đặc biệt của phái nữ là tình yêu, sự dịu dàng, kiên nhẫn, bao dung.

Bài Tin Mừng hôm nay làm nổi bật tinh thần và thái độ của Chúa Giêsu là Ngài không hề phân biệt đối xử giữa người đàn ông và người đàn bà, vì “cùng với nhóm Mười Hai còn có một nhóm phụ nữ đi theo Đức Giêsu” trong công tác truyền giáo.

Trong sứ vụ loan báo Tin Mừng, với những kẻ đã chịu phép rửa, không ai được phép tự cho mình là người ngoài cuộc, nhưng dù nam hay nữ, chúng ta đều có bổn phận làm cho nước Chúa ngày càng triển nở.

Do đó, sống Tin Mừng hôm nay, mọi người cần góp phần xây dựng Nước Chúa ở trần gian, đặc biệt phái nữ cần phải phát huy cá tính, biết lấy sự êm ái dịu dàng để xây dựng bình an, biết tha thứ để tạo nên an hòa, biết cảm thông và chia sẻ với mọi người, biết sống phục vụ hy sinh để cứu vớt các linh hồn. Hãy tô đẹp cuộc đời bằng vẻ đẹp dịu hiền và làm vẻ vang cho thiên chức làm mẹ.

Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con biết góp phần xây dựng Nước Chúa ở trần gian này.

 

  

THỨ BẢY TUẦN THỨ XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc 8, 4-15

DỤ NGÔN NGƯỜI GIEO GIỐNG

Dụ ngôn người gieo giống

Ta để ý đến “sự rộng rãi” như có vẻ hoang phí của người gieo giống: gieo cả trên vệ đường và cả nơi khả năng nẩy mầm rất ít.

Cũng để ý đến những loại đất xấu:

- Đất vệ đường là người quá hời hợt, vừa nghe đã quyên

- Đất sỏi đá là người không kiên trì trong gian nan thử thách

- Đất bụi gai là người chất chứa trong lòng nhiều lo toan việc đời.

Đất tốt là: Những người nghe lời với tấm lòng tốt lành và thiện hảo, họ giữ lấy lời, và nhờ kiên nhẫn họ sinh được hoa trái.

Qua bài giảng trên núi (Lc 6,20-40) Chúa Giêsu giảng dạy những điều kiện phải có để vào Nước Trời. Nay Chúa Giêsu dùng những dụ ngôn khác nhau để trình bày về cách tổ chức và sinh hoạt trong nước đó. Những dụ ngôn này quen gọi là: “dụ ngôn Nước Trời”. Dụ ngôn về người gieo giống trong bài Tin Mừng hôm nay trình bày về hiệu quả nghe lời Chúa tùy thuộc vào thái độ của người nghe. Sau đây là ý nghĩa của dụ ngôn người gieo giống (8, 11-15)

- Người gieo giống là chính Thiên Chúa.

- Hạt giống là Lời Chúa.

- Đất được gieo là toàn thể nhân loại.

- Tính chất của đất là thái độ đón nhận của người nghe.

- Hạt giống tốt, theo lệ thường phải mọc và sinh bông trái. Nhưng đồng ruộng cũng chiếm một phần quan trọng trong việc này. Vì ruộng có tốt, cây mới mọc và sinh trái được.

Lời giảng vào tai người nghe mà không chú tâm gì, cũng giống như hạt giống rơi trên vệ đường.

Lời giảng vào tai những kẻ ham nghe, nhưng không thực hành, có khác chi hạt giống nằm trên sỏi đá, ít rễ, tất nhiên phải héo!

Lời giảng vào kẻ ham thực hành nhưng đồng thời lại ôm ấp những thú vui ở đời, không chịu từ bỏ. Lời giảng sẽ bị nghẹt, không sinh hoa kết trái, cũng khó đậu đến khi chín.

Còn hạt giống gieo vào đất tốt, đó là những kẻ nghe lời với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà sinh hoa kết quả.

Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta hãy canh tân đời sống, cộng tác với ơn Chúa để trở thành những mảnh đất tốt đón nhận và làm phát triển hạt giống lời Chúa.

Mỗi người phải chuẩn bị đất (tâm hồn) tốt để Lời Chúa phát triển, có nghĩa là đất phải xốp, không cứng như vệ đường, để có lòng khao khát Lời Chúa như một nhu cầu của sự sống;đất không sỏi đá, để loại bỏ những chướng ngại như lười biếng, thờ ơ, chểnh mảng Lời Chúa; đất không có gai, để tâm hồn thanh thản không lo lắng về danh vọng, tiền tài, thú vui xác thịt... và những khuynh hướng xấu; còn đất tốt là những tâm hồn khiêm nhường biết tin tưởng, cậy trông, yêu mến Lời Chúa, nên sinh hoa kết quả.

Mỗi người phải học tính quảng đại và lạc quan của người gieo giống trong dụ ngôn này: không nên tiếc công gieo lời Chúa, cũng không nản lòng khi thấy Lời Chúa không sinh hoa kết quả nơi một số người, cứ lạc quan hăng hái chu toàn nhiệm vụ của mình, như Thánh Phaolô: “Tôi trồng, Apollô tưới, Thiên Chúa cho mọc lên” .

Mỗi người hãy nghe lời Chúa với tấm lòng tốt lành và thiện hảo, lắng nghe với thiện chí muốn tìm ánh sáng hướng dẫn đời mình.

Hãy giữ lấy lời Chúa một cách kiên nhẫn, không bỏ cuộc dù thời gian kéo dài, dù gian truân thử thách, không để mình bị phân tâm vì những lo toan và đam mê cuộc đời.

Xin Chúa cho chúng con biết lắng nghe, học hỏi; suy niệm và cầu nguyện để chúng con hiểu và sống lời Chúa, và lời Chúa sinh hoa trái thiêng liêng cho chúng con.

Lm. Giuse Phạm Thanh Minh

Gp. Mỹ Tho

Tin liên quan

Video

Hỗ trợ trực tuyến

Thống kê