Lời Chúa

CÁC BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN. NĂM B

CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN – B  Lời Chúa: Ds 11,25-29;  Gc 5,1-6;  Mc 9,38-43.45.47-48

 

 

1. HÃY BIẾT CHỌN LỰA CAN ĐẢM VÌ ĐỜI VĨNH CỬU

Lm. Phêrô Lê văn Chính

          Chọn lựa can đảm và biết hy sinh trong đời sống hiện tại nhằm hướng tới đời sống vĩnh cửu mai sau là viễn tượng của người Kitô hữu theo Chúa Giêsu. Chúa Giêsu huấn luyện các môn đệ để các ngài biết cách sống của người môn đệ cũng như biết chọn lựa can đảm trong hành động hằng ngày để hướng về tương lai của đời vĩnh cửu. Ngay từ bài đọc thứ nhất từ sách Dân số, chính Môisen là người phải sửa dạy thái độ của Giôsuê là người phục vụ lâu năm của mình. Khi Thiên Chúa ban phát Thánh Thần cho Môisen thì người cũng lấy một phần Thánh Thần ban cho Môisen để ban cho bảy mươi kỳ mục khác khiến cho họ cũng nói tiên tri. Lúc bấy giờ có hai người không ở cùng với nhóm bảy mươi trong lều, nhưng vốn có ở trong danh sách với bảy mươi kỳ mục và hiện đang ở trong trại, thì Thánh Thần cũng được ban cho họ, và họ cũng nói tiên tri khiến cho Giôsuê sinh lòng ghen tức và báo cáo sự việc cho Môisen khiến ông phải nhắc nhở Giôsuê không được ghen tức với người khác vì việc ban Thánh Thần là tùy thuộc quyền của Thiên Chúa để mời gọi những người khác nhau cùng tham dự vào công việc theo thánh ý Thiên Chúa.

          Trong câu chuyện Tin mừng theo thánh Marcô, hoàn cảnh xảy ra cũng khá tương tự. Gioan là một môn đệ của Chúa Giêsu, theo tâm lý bình thường, ông báo cáo với thầy có kẻ không thuộc nhóm nhưng lại làm phép lạ nhân danh thầy, Gioan muốn xin phép thầy để đi ngăn cản không cho người này làm phép lạ. Chúa Giêsu đã ngăn không cho Gioan ứng xử hẹp hòi như vậy: “Đừng ngăn cản anh ta, không có ai làm phép lạ nhân danh thầy mà lại nói xấu thầy được. Ai không chống lại chúng ta là cùng thuận với chúng ta”. Tinh thần phe nhóm hẹp hòi vốn là tinh thần mà người ta tìm cách bảo vệ. Trong hoàn cảnh một Giáo hội đang phải chịu nhiều bách hại, thì các kitô hữu càng dễ  co cụm hơn nữa. Lời Chúa Giêsu có một tầm quan trong đặc biệt, thúc đẩy các môn đệ có một tinh thần cởi mở nhiều hơn để có thể gặp gỡ với những người, dù họ thuộc nhóm người nào đi nữa. Tiêu chuẩn để đánh giá đó là những việc làm tốt mà những người khác làm được nhân danh Chúa Giêsu. Có thể nói có hai dạng môn đệ của Chúa Giêsu. Những người tuy không thuộc nhóm các môn đệ của người cách rõ rệt, nhưng lại làm được những phép lạ nhân danh người, và những người thuộc cùng nhóm những môn đệ của Chúa Giêsu. Vì thế, thách đố của các môn đệ của thầy Giêsu là họ càng phải hành động như chính thầy của mình hơn nữa, họ cũng phải sống những giá trị như thầy của họ đã sống và làm những điều tốt đẹp cho người khác như thầy của họ đã làm.  Chúa Giêsu chỉ cho các môn đệ hiểu được giá trị lớn lao của một việc làm bác ái nhỏ bé của bất kỳ người nào làm cho các môn đệ của người, dù là một ly nước lả, thì họ cũng không mất phần thưởng trong ngày phán xét. Trong một thế giới có nhiều thù hận, một việc làm bác ái nhỏ bé của bất kỳ ai cho một người môn đệ của Chúa Giêsu thì được chính người đón nhận và vì thế người môn đệ của thầy Giêsu phải biết vượt qua những hạn hẹp phe nhóm của mình để sống chính tinh thần của thầy.

          Chúa Giêsu còn cảnh giác nguy cơ của việc làm gương xấu, nhất là làm gương xấu cho các môn đệ Chúa Giêsu là những người đức tin còn yếu ớt, mới bắt đầu tin vào người:”Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đâyphải sa ngã, thì thà buộc cối đá vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn” . Vì thế mỗi người, khi sống với những người khác, cần phải cẩn thận cân nhắc những việc làm của mình, xem việc làm của mình có gây ảnh hưởng hay tác hại gì đến những anh em chung quanh không. Đồng thời cũng phải cảnh giác xem những việc làm nào của mình là nguyên cớ cho chính mình bị hư mất không. Cần phải can đảm loại bỏ những nguyên cớ của việc làm xấu này với bất cứ giá nào, ngay cả khi phải hy sinh chính một phần thân thể của mình : “ Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã thì chặt nó đi, thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải vào hỏa ngục; nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi, thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn có đủ hai chân mà phải bị ném vào hỏa ngục; nếu mắt anh làm cớ cho anh vấp ngã, thì móc nó đi, thà chột một mắt mà được vào cõi sống còn hơn có đủ hai mắt mà bị ném vào hỏa ngục nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt”. Hỏa ngục là dịch từ “Gêhenna” là một địa danh nằm phía nam của ngọn đồi Giêrusalem. Vào thời Chúa Giêsu, ngọn đồi này được dùng làm nơi đổ rác của thành Giêrusalem. Nơi đây tập trung mọi thứ rác thải, kể cả xác loài động vật và các loại hoa màu để rồi các loài giòi bọ tha hồ rúc rỉa. Nơi đây người ta thường phải đốt để thiêu hủy và vào thời xảy ra nạn dịch thì còn chứa cả những xác người.

Những lời cảnh giác này thật là nghiêm trọng. Mắt, tay, chân đều là những phần cơ thể quan trọng và cần thiết cho mọi hoạt động của con người. Vì thế nói đến mắt, tay, chân cũng là nói đến con người toàn vẹn. Phải có can đảm loại bỏ những nguyên nhân gây cớ phạm tội để cứu được cuộc sống đời đời của mình. Đây là những lời lẽ rất cứng rắn, nghiêm trọng cảnh giác về cái chết của tội nhân với sự hư nát đời đời, bị giòi bọ đục khoét và lửa thiêu đốt đời đời, nhằm thúc đẩy người môn đệ Chúa Giêsu biết mạnh mẽ quả quyết xa lánh tội lỗi và nguyên nhân tội lỗi để bảo vệ cho mình được hạnh phúc sự sống muôn đời. Đây chính là thành công hay thất bại của đời người. Nếu người ta có tất cả : hai tay, hai chân hay hai mắt mà bị ném vào hỏa ngục thì cũng bằng không. Cuộc sống hạnh phúc đời đời đổi lại với sự đau khổ tủi nhục muôn đời quả là điều đáng cho chúng ta phải chọn lựa cương quyết và hy sinh biết chừng nào. Làm môn đệ của Chúa Giêsu không phải chỉ là việc mình thuộc về nhóm này hay nhóm khác, mà chính là sống và hành động như Chúa Giêsu đã làm. Người đã dùng những lời nói rất mạnh mẽ như cụt tay, cụt chân, mất một mắt để cảnh giác chúng ta phải biết loại bỏ những gì không phù hợp với những đòi hỏi của hạnh phúc vĩnh cửu. Bất kỳ hành động nào, nguyên nhân nào gây cho mình hay gây cho người khác phạm tội thì đều cần phải loại bỏ. Mỗi người được mời gọi can đảm loại trừ những nguyên nhân của tội lỗi nơi chính mình và nơi người khác để được hưởng sự sống đời đời. Đó là một sự chọn lựa quyết định không chút khoan nhượng vì hạnh phúc đời đời vô cùng lớn lao.

 

2. ÓC CỤC BỘ, PHE NHÓM

JM. Lam Thy

Con người sống trên đời thường có khuynh hướng sống khép kín, cục bộ, phe nhóm và độc quyền. Đó là khuynh hướng đã ăn sâu vào lối sống của nhiều cá nhân cũng như nhiều tập thể. Bài đọc 1 hôm nay (CN XXVI.TN-B – Ds 11, 25-49) trình thuật câu chuyện xảy ra trong thời Cựu Ước: Khi dân Do Thái mới xuất hành khỏi Ai-cập, “ĐỨC CHÚA ngự xuống giữa đám mây và nói chuyện với ông Mô-sê.” Người lấy Thần Khí từ ông Mô-sê và cho đậu trên 70 kỳ mục. Trong số đó, có hai người ở lại trong trại không đến Lều, một người tên là En-đát, một người tên là Mê-đát, cũng được Thần Khí đến ngự trên đầu, các ông liền phát ngôn trong trại. Thấy vậy, một thanh niên tới báo tin cho ông Mô-sê. Chứng kiến sự việc, ông Giô-suê con ông Nun, từng theo hầu ông Mô-sê từ hồi còn nhỏ, lên tiếng nói với ông Mô-sê: “Thưa thầy, xin thầy ngăn cản họ!” Nhưng ông Mô-sê trả lời: “Anh ghen dùm tôi à? Phải chi ĐỨC CHÚA ban Thần Khí trên toàn dân của Người để họ đều là ngôn sứ!”

Đến thời Tân Ước, khuynh hướng phe nhóm lại biểu lộ nơi các môn đệ Đức Giê-su (cụ thể là thánh Gio-an). Bài Tin Mừng hôm nay (CN XXVI.TN-B – Mc 9, 38-43.45.47-48) trình thuật: Trên con đường loan báo Tin Mừng, các môn đệ thấy có những người không thuộc nhóm của mình lại nhân danh Thầy mà làm được những phép lạ như trừ quỉ, chữa bệnh… Các ông quan niệm chỉ những ai ở trong nhóm 12 như mình mới được quyền làm việc đó. Nếu có ai khác làm được điều ấy, thì ngay lập tức các ông cảm thấy bực bội vì đặc quyền của mình bị xâm phạm và tìm mọi cách ra tay ngăn cản, đồng thời báo cáo với Thầy: “Thưa Thầy, chúng con thấy có người lấy danh Thầy mà trừ quỷ. Chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không theo chúng ta.” (Mc 9, 38). Điều đó khiến Đức Giê-su không hài lòng và dạy bảo: “Đừng ngăn cản người ta, vì không ai lấy danh nghĩa Thầy mà làm phép lạ, rồi ngay sau đó lại có thể nói xấu về Thầy. Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta.” (Mc 9, 39-40).

Đối với người ngoài nhóm, không thuộc “phe ta”, mà như thế thì còn có thể hiểu đuợc; nhưng đến như cùng trong một nhóm với nhau, mà cũng tức tối, ấy mới là có vấn đề. Vẫn còn đó câu chuyện 2 người con ông Dê-bê-đê là Gia-cô-bê và Gio-an đến xin được một người ngồi bên tả, một người ngồi bên hữu Đức Giê-su khi Người được vinh quang. Hành động đó khiến cho “Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó” (Mt 20, 20-24). Trước tình hình không được đẹp ấy của cả 2 phe (một bên thì muốn làm lớn, một bên thì tức tối, ghen tị), khiến Đức Giê-su phải gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”(Mt 20, 25-28).

Sở dĩ có chuyện phe nhóm cũng chỉ vì lòng đố kỵ, ghen ghét phát sinh, “Thật vậy, ở đâu có ghen tương và tranh chấp, ở đấy có xáo trộn và đủ mọi thứ việc xấu xa. ” (Gc 3, 16). Mà cũng chẳng cần phải chờ đến Tân Ước mới có chuyện ấy (Mt 20, 15; Mc 15, 10; Cv 5, 17; 1Cr 5, 3; 2Cr 12, 20 … ), ngay từ thời Cựu Ước cũng không thiếu chuyện ghen tương đố kỵ: Ngoài câu chuyện Giô-suê ghen tức khiến ngôn sứ Mô-sê phải nói thẳng: “Anh ghen dùm tôi à? Phải chi ĐỨC CHÚA ban Thần Khí trên toàn dân của Người để họ đều là ngôn sứ!” (Ds 11, 26-29); còn biết bao chuyện đố kỵ khác (St 30, 2; Xh 20,5; Sm 18, 1-9; Cn 26, 26; Hc 40, 4; Is 11, 13…). Thật đúng là “Ai công hầu, ai khanh tướng, cuộc trần ai, ai dễ kém ai! – Thế Chiến quốc, thế Xuân thu, gâp thời thế, thế thời phải thế!” (Câu chuyện đối đáp giữa Đặng Trần Thường và Ngô Thời  Nhiệm, cuối đời hậu Lê + Chúa Trịnh, đầu đời Tây Sơn). Ôi chao! Đời mà! Đời là thế! (C’est la vie! That’s life!).

Sự đố kỵ, ghen ghét biểu lộ tính ích kỷ, mà tính ích kỷ tạo nên óc bè phái. Rõ ràng óc bè phái bộc lộ khi con người sống với nhau thiếu tình thương yêu, và từ đó đi đến chỗ thù hằn, chém giết lẫn nhau cũng chẳng bao xa. Chiến tranh, khủng bố xảy ra vì óc bè phái, lòng đố kỵ, tính ích kỷ, là điều tất yếu. Với tôn giáo thì cũng đã có những cuộc chiến tranh tôn giáo xảy ra giữa tôn giáo này với tôn giáo khác, thậm chỉ giữa hệ phái này với hệ phái khác trong cùng một tôn giáo (hệ phái nào cũng cho mình là đúng và muốn hành xử như một thứ độc quyền về đức tin), chẳng khác nào cảnh “huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt” vì thiếu vắng tình thương. Nếu không thế, thì ca dao VN đã chẳng có câu: “Khôn ngoan đối đáp người ngoài, Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”. Vì thế, nên ngay sau chuyện các môn đệ tức tối vì có kẻ không cùng “phe ta” mà dám nhân danh Thầy làm được phép lạ trừ quỷ, chữa bệnh; Đức Giê-su liền giảng dạy về đề tài “Bác ái đối với môn đệ” và “Đừng làm cớ cho người khác và cho mình sa ngã (Mc 9, 40-48). Cũng vậy, ngay sau chuyện 2 người con ông Dê-bê-đê đòi làm lớn, Đức Giê-su cũng giảng dạy đề tài “Ai làm lớn phải phục vụ” (Mt 20, 24-28).

Chung quy, Đức Giê-su dư biết lòng dạ con người thường “trâu cột ghét trâu ăn”, “lươn ngắn lại chê trạch dài, thờn bơn méo miệng chê trai lệch mồm” (ca dao, tục ngữ VN)… Vì thế, Người mới dạy “Đừng làm cớ cho người khác và cho mình sa ngã“, hoặc “Ai làm lớn phải phục vụ”, mọi người phải sống với nhau trong tình tương thân tương ái, yêu thương nhau như yêu chính bản thân mình, tất cả phải coi đức Mến là nhân đức hàng đầu (“Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến” – 1Cr 13, 13). Khoan thử nói tới lãnh vực thần linh siêu hình; chỉ cần nhìn vào đời sống con người nơi xã hội trần thế cũng đã thấy nổi bật một chân lý “có yêu thì mới tin và càng tin thì càng yêu gấp bội”. Rõ ràng đức tin phải đi đôi với đức mến hoặc dẫn tới đức mến mới là đức tin đích thực. Đến như tin vào Chúa, thực hành Lời Chúa mà thiếu đức mến (tức là thực hành vì bổn phận, theo luật, thực hành cách miễn cưỡng, chiếu lệ) thì cũng vô dụng (“Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi.” – 1Cr 13, 3).

Trong Tông thư Cánh Cửa Đức Tin “Porta Fidei” (số 14), ĐGH Bê-nê-đic-tô XVI cũng dạy: “Ðức tin không có đức mến thì không mang lại thành quả và đức mến không có đức tin thì sẽ là một tình cảm luôn tùy thuộc sự nghi ngờ. Ðức tin và đức mến cần có nhau, đức này giúp đức kia thực hiện hành trình của mình.” Từ đó, ĐTC kêu gọi cộng đồng tín hữu: “Năm Ðức Tin cũng sẽ là cơ hội thuận tiện để tăng cường chứng tá bác ái.” Đức tin và đức mến là 2 nhân đức quấn quít lấy nhau, vừa là tiền đề vừa là kết quả của nhau như lời dạy của Thánh Phao-lô: “Trong Đức Ki-tô Giê-su, cắt bì hay không cắt bì đều không có giá trị, chỉ có đức tin hành động nhờ đức ái.” (Gl 5, 6); “Xin cho anh em, nhờ lòng tin, được Đức Ki-tô ngự trong tâm hồn; xin cho anh em được bén rễ sâu và xây dựng vững chắc trên đức ái, để cùng toàn thể các thánh, anh em đủ sức thấu hiểu mọi kích thước dài rộng cao sâu, và nhận biết tình thương của Ðức Ki-tô.” (Ep 3, 17-19). Chính vì thế, vào ngày chung thẩm, Thiên Chúa chỉ căn cứ trên những “chứng tá bác ái” mà con người có thực hiện được hay không nơi cuộc sống trần thế, để từ đó thẩm định công tội (xc Mt 25, 31-46).

Vâng, có Mến yêu thì mới Tin và có thực sự Tin thì mới Cậy nhờ giúp đỡ. Ôi! Lạy Chúa! Cúi xin Chúa ban cho con một đức Mến hoàn hảo như Chúa đã từng dạy con (“Yêu Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và yêu anh em như yêu chính mình”). Con biết rằng chỉ khi nào con sống Lời Chúa một cách chân thật, chỉ khi nào con thực hành Lời Chúa bằng cả tâm trí và hành động trong cuộc sống rẫy đầy những đố kỵ, ghen ghét, bè phái, cục bộ, con mới đúng là môn đệ, là bạn hữu đích thực của Chúa (Ki-tô hữu), để được cùng với Chúa xứng đáng là con cái của Chúa Cha toàn năng hằng hữu. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô Chúa chúng con. Amen.

 

3. AI KHÔNG CHỐNG LẠI CHÚNG TA LÀ ỦNG HỘ CHÚNG TA

  Fx Đỗ Công Minh

Bài Tin mừng Thánh Maccô  hôm nay cho chúng con hiểu thêm về Giáo lý của Đức Kitô khi Người đến trần gian để cứu độ con người. Chúa không hề lọai trừ ai, Người kêu gọi hết mọi người hãy trở nên hòan thiện như Cha ngự trên trời. Người đã từng khẳng định “ Mẹ và anh em tôi là nghững người nghe và làm theo ý Cha”, chính vì thế khi nghe ông Gioan báo :” Có những người lấy danh Thầy mà trừ quỉ, chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không theo chúng ta”. Đức Giêsu bảo :” Đừng ngăn cản người ta, vì không ai lấy danh nghĩa Thầy mà làm phép lạ, rồi sau đó lại có thể nói xấu về Thầy. Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta “.

Đức Giêsu Kitô dạy cho ông Gioan và càc môn đệ mở rộng tâm hồn đón nhận mọi người đến với Tin Mừng (Đức Giêsu Kitô) bằng bất cứ con đường nào. Đạo là con đườngdẫn tới đích điểm là Đức Giêsu. Có những con đường quanh co thay vì thẳng tắp, có con đường nhỏ hẹp, nhưng cũng có những con đường chính, rộng thênh thang. Miễn là những con đường đó đều tôn trọng sự thật,sự sống thì đều là con đường của Đức Giêsu và hòa nhập vào Người.( LM NNS-Lời Chúa hằng ngày).

Cũng trong Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu còn nhắc các tông đồ và cũng là nhắc cho mỗi người chúng con, hãy biết trân trọng những người thuộc về Đức Kitô, tức là những người được sai đi vì Tin mừng:” Ai cho anh em uống một chén nước lã vì lẽ anh em thuộc về Đức Kitô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu”. Mỗi người theo Chúaphải là những người xa lánh những thói xấu, không làm gương xấu cho kẻ khác. Người cương quyết hơn nữa khi khẳng định  thà cụt tay, cụt chân, chột mắt mà được vào nước trời còn hơn lành lặn mà phải vào hỏa ngục. Lời Chúa không hiểu theo nghĩa đen, Giáo hội cũng không có thái độ qúa khích dạy phải chặt tay chân, móc mắt  nhưng là cần cương quyết xa lánh dịp tội. Mạnh dạn tránh xa những cám dỗ thế gian, xác thịt. . .

Lạy Chúa,

Trong đời sống đạo của con hôm nay, nhiều lúc con trở thành những người theo phái tách biệt, coi rẻ người khác. Con chỉ muốn giữ đạo cho mình, cho nhóm nhỏ, đòan thể của con. Con đã từngnghĩ  chỉ những người như con, như trong nhóm con, theo cùng một sinh họat với chúng con, mới là tốt, mới là phải, mới là đạo đức. Con muốn nên Thánh một mình hay trong cục bộ tổ chức, tập thể của con. Rồi rộng ra, con nghĩ chỉ những người đồng đạo với con mới là những ngườiđược ơn cứu độ, còn ngòai ra đều không đón nhận được tình yêu thương của Chúa. Con cũng đã từng có hành vi ngăn cản, phê phán người khác khi thấy họ làm những điều thiện, điều tốt là sai lạc, như Gioan và các môn đệ của ông .

Nhận là người thuộc về Chúa, thuộc về Hội Thánh, nhưng con đã không trở thành những tấm gương sáng, thậm chí lại làm những điều không tốt, khiến cho những người sống bên con không nhận ra con là người thuộc về Chúa.

Xin Chúa cho con biết nhìn lại mình, để nhận ra Chúa hiện diện trong những người anh em con giữa đời, những người đang thực thi ý Chúa. Cả những người chưa gia nhập vào Hội Thánh Chúa, họ cũng được Chúa yêu thương,  họ cũng có thể được Chúa cho thực hiện những điều lạ lùng, mà qua họ con nhận ra được ý định mầu nhiệm của Chúa nơi trần gian.

Xin cho con biết thay đổi cách sống mỗi ngày, tránh làm gương xấu cho người khác, dám là chứng nhân cho Chúa giữa lòng xã hội hôm nay để “Danh Thánh Cha vinh hiển, triều đại Cha mau đến “AMEN.

 

4. TỰ KIỂM VÀ LÒNG KHIÊM TỐN

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh

Ngôn sứ là người được Thiên Chúa gọi để làm sứ giả và cắt nghĩa Lời Chúa. Lời Chúa đến với họ buộc họ phải nói ra.

Ngôn sứ Amos nói: “Thiên Chúa là Chúa tôi đã phán: ai không nói được tiên tri?” (Am 3:8). Jeremiah thất vọng vì không nói ra được sứ điệp của Chúa cho dân; nó như mắc nghẹn trong cổ: “Nếu tôi nói, tôi sẽ không nghĩ đến Người, hoặc có nói cũng không nhân danh Người. Nhưng Lời Người cứ như lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt. Con nén chịu đến hao mòn, nhưng con không thể nén được” (Gr 20:9).  Sứ điệp ở bất cứ hình thức nào, cái nhìn của một ngôn sứ thực của Israel phải là cái nhìn của Thiên Chúa vì nó đã thấm nhuần trong tư tưởng của họ. Mọi sự họ nhìn đều theo quan điểm của Thiên Chúa. Căn bản của sứ mệnh của các ngôn sứ là vâng theo Lời Chúa.

DÂN CHÚA PHẢI LÀ NGÔN SỨ

Trong bài đọc 1 hôm nay (Ds 11:25-29), Thiên Chúa đã lấy thần khí tiên tri của Maisen mà phân phát cho những người khác. Maisen trước đó đã than phiền với Chúa lá Chúa đã không cung cấp cho dân Israel tất cả mọi sự. Vì vậy Thiên Chúa đã hứa sẽ lấy thần khí tiên tri của Maisen truyền cho 70 vị bô lão, kể cả Eldad và Medah là hai người không hiện diện ở trại lúc đó.

Khi người giúp việc của Maisen là Joshua muốn chống lại hai vị này thì Maisen nói: “ Chú lại ganh ty thay cho ta à? Chớ gì toàn thể dân Chúa đều là tiên tri, và Thiên Chúa đã ban thần khí của Người cho họ!” (Ds 11:29). Maisen vui mừng vì thần khí đã được chia sẻ cho cả những người không hiện diện lúc đó cùng với các bô lão. Joshua đã tỏ ra ganh tỵ. Uy quyền về thần khí đã bị lợi dụng thái quá. Nó cần phải được dùng một cách cẩn trọng, khiêm tốn và công minh công bằng chính trực. Đây là điều cho thấy sự chia sẻ thần khí của Thiên Chúa thì rất khôn ngoan khéo léo và không có giới hạn. Thiên Chúa chính là thước đo.

THẾ GIAN GIẢ TRÁ

Bài đọc 2 nói về những kẻ giàu có bất chính (Gc 5:1-6) giúp ta nhớ lại các tiên tri trong Cựu Ước ( Am 8:4-8). Đây không có ý gây ảnh hưởng đến người giàu có, nhưng là một cảnh báo cứu độ đối với số phận của những tín hữu, những kẻ lợi dụng sự giàu sang quyền thế mà ức hiếp kẻ thấp kém nghèo khó là những kẻ sẽ được Thiên Chúa an ủi, được hưỡng vương quốc trên trời như đã hứa với những ai yêu mến Chúa và có niềm tin(Gc 2:5-7). Giacobe đã nêu lên hai cảnh đi song hành nhưng đối nghịch nhau (5:1-6; 4:13-17). Tuy nhiên với một giọng gay gắt nhưng không có nghĩa không cho họ lối thoái để hối cải. Dùng những từ như “mối ăn”, “hư nát” (5:2-3) là ý chỉ sự giàu sang trần thế là phù du mau qua. Ngoài ra vàng bạc là những thứ người đời quí trọng, chẳng bao giờ rỉ sét nhưng thánh nhân lại dùng tĩnh từ “rỉ sét” (c.3) để ám chỉ nó cũng chẳng có giá trị gì đối với Chúa.

Bài của thánh Giacobe không đi song song với hai bài kia, nhất là ở chỗ phần thưởng tinh thần đối với những người ở ngoài vòng trực tiếp của chúa Giesu và các tông đồ. Ở đây thánh nhân nặng lời với những kẻ giàu có lạm dụng nhân công, ăn cướp tiền lương của thợ và ỷ thế cậy quyền không trả lương cho thợ đúng với khả năng của họ. Người giàu đối sử bất công với thợ thuyền để có được nhiều tiền lắm của, giàu sang phú quí. Nhưng họ không biết rằng tất cả vàng bạc, áo quần sạng trong rồi cũng qua đi, cũng bị rỉ sét hoen ố. Họ không nhận ra Thiên Chúa là của người nghèo khó, vượt quá tất cả những gì người giàu cướp công của người nghèo mà không nhận ra.

VẤN ĐỀ CỘNG ĐỒNG THÁNH MARCO

 Bài Tin Mừng hôm nay (Mc 9:39-43, 45, 47-48) gồm nhiều tư tưởng được góp lại với nhau một cách lỏng lẻo và phản ảnh vấn đề công đồng thánh Marco. Trước tiên là việc Gioan méc chúa Giesu có kẻ không thuộc nhóm của Chúa làm nhiều điều kỳ lạ (9:38), đã bị Chúa gạt đi không nghe (c 39-40). Thứ đến (c 4) là bất cứ ai cho các môn đệ uống thì thuộc về Chúa Kito. Thứ ba (c. 42), Chúa Giesu bế đứa trẻ vào lòng rồi phán chớ có làm gương xấu cho trẻ thơ.

Chúa Giesu giảng giải cho các môn đệ về việc họ muốn ngăn cản người ngoài nhóm làm nhiều điều kỳ lạ. Những câu 9:14-29 cho thấy Chúa đã quở trách các môn đệ đã không đuổi được quỉ ám khỏi một đứa trẻ. Nhưng họ lại ngăn cản người khác thành công chỉ vì người ta không thuộc về nhóm mình. Vấn đề quá rõ ràng là người lạ này đã không nhân danh Chúa Giesu mà hành động, nhưng nhân danh phe nhóm họ. Thái độ độc đoán và chấp nhất của các môn đệ cho thấy sự thành công của những kẻ không thuộc nhòm các ông đã trở thành mối đe dọa cho tình trạng chính danh của các môn đệ. Chúa Giesu đã đưa ra một kết luận: Chẳng ai lấy danh Thầy mà làm phép lạ, rồi sau đó lại có thể nói xấu về Thầy. Ai không chống chúng ta là ủng hộ chúng  ta ( (9:39-40).

GIÁ TRỊ CỦA TỰ KIỂM

Phần hai của bài Tin Mừng cho thấy chúng ta nện tự xét, tự kiểm để trở nên khá hơn. Các môn đệ là những người được Chúa Giesu trực tiếp kêu gọi nên xet lại cách sống và công việc mục vụ của mình. Hãy nói và làm thế nào để đừng ngăn cản con trẻ của Giáo Hội sống tốt và thánh thiện. Marco đã dùng lời Chúa Giesu quở trách những kẻ không sử dụng đúng cách công trình của Thiên Chúa. Tay,mắt, chân bạn nếu làm gương xấu cho người khác thì hãy chặt tay chân, móc mắt đi, bởi vì cụt tay chân hay mắt chột mà được vào thiên đàng còn hơn có đủ tay chân và mắt mà bị vào hỏa ngục khốn khổ đời đời. Dĩ nhiên Chúa không biểu phải chặt tay chân hay móc mắt; nhưng Chúa muốn chúng ta hãy dùng tay, chân, mắt, những cơ quan Thiên Chúa ban cho để làm điều hữu ích cho đời, cho cuộc sống vĩnh cửu mai sau, đừng kiếm lợi lộc trần gian, bởi lẽ thế gian là giả trá. Vanitas vanitatum.

Mặc dù tư tưởng có vẻ rời rac, đoan Phúc Âm hôm nay đã cho chúng ta một thang thuốc chữa bệnh cám dỗ, ích kỷ, tham lam…rất hiệu nghiệm. Bản tinh con người là hay phán xét người, cho mình lúc nào cũng đúng và là tuyệt vời hơn người. Chúng ta thích làm khó, không hề nghĩ đến người khác. Thay vì đặt vấn đề, thắc mắc về những thành công của người hay nhóm khác, chúng ta nên coi lại chính việc làm và cuộc sống của chúng ta xem thế nào để biết mình biết người mà khiêm tốn.

TƯ TƯỞNG VỀ LÒNG KHIÊM TỐN

 Chúa Giesu đã nói: “Hãy học nơi Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường. Và tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng (Mt 11:29). Đa số các thánh nhân đều cầu nguyện cho được khiêm nhường trong cuộc sống. Chúng ta hiện sống trong một xã hội và nền văn hóa đặt giá trị ở tự cao tự đại. Muốn thăng tiến phải cương quyết, ganh đua, khoe khoang thành tích của mình, trên đội dưới đạp và làm những điều đặc biệt khác thường.

Khiêm tốn là một đức tính khi một người tự biết mình là thiếu sót, muốn đặt mình trước Chúa và mọi người vì Thiên Chúa. Làm sao chúng ta có thể cân bằng giữa khiêm tốn và hiền hòa, cương quyết đủ để thành công trong thế giới hiện nay? Chúng ta có cần phải hy sinh cho người khác không? Trong cuộc sống công chính và ngay thẳng, chúng ta có thể làm việc thành công mà vẫn là nhà lãnh đạo khiêm tốn. Giữ địa vị cao và tinh thần trách nhiệm cũng phải cao cùng với những thành công và địa vị của mình…

 

5. KHÔNG ĐỘC QUYỀN ƠN CHÚA

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Quang

Kính thưa quý ông bà anh chị em,

Thiên Chúa hằng chăm sóc mọi người và mời gọi chúng ta cũng biết quan tâm đến những người chúng ta có trách nhiệm. Ngài có toàn quyền tự do ban phát ân huệ của Ngài cho những ai tuỳ ý. Tuy nhiên, Ngài muốn loài người sống tình liên đới chia sẻ và không được độc chiếm. Bài trích sách dân số hôm nay thuật lại những biến cố quan trọng xảy ra từ núi Sinai đến đồng bằng Moab trên đường vào đất hứa của dân Do thái xưa. Ông Môsê không thể gánh chịu một mình mọi công việc nên Thiên Chúa truyền lệnh cho ông chọn 70 vị bô lão để chia sẻ việc phục vụ dân chúng. Thiên Chúa đã lấy thần khí trong ông Môsê mà phân phát cho 70 vị bô lão đó. Kết quả là họ có khả năng nói tiên tri, kể cả 2 vị không đến trong nhà xếp. Sự kiện này gây bất bình nơi Giôsuê, và ông thưa rằng: “Hỡi ông Môsê, xin hãy cấm chỉ các ông ấy đi”. Với tài lãnh đạo khôn ngoan và độ lượng, không muốn giữ độc quyền ân huệ Thiên Chúa ban cho mỗi người để họ cùng tham dự vào công việc theo thánh ý Thiên Chúa, Môsê đáp lại rằng: “Ngươi phân bì giùm ta làm chi? Chớ gì toàn dân được nói tiên tri và Chúa ban Thần khí Ngài cho họ”.

Thưa anh chị em, vào thời Chúa Giêsu chúng ta thấy Gioan cũng có thái độ và não trạng của ông Giôsuê khi ông thưa với Chúa Giêsu: “Lạy Thầy, chúng con thấy có kẻ nhân danh Thầy mà trừ quỷ, kẻ đó không theo chúng ta, và chúng con đã ngăn cấm y”. Đây là thái độ độc quyền và phân biệt kẻ trong người ngoài, kẻ theo người chống. Chúa Giêsu muốn phá vỡ những thái độ đó như những bước tiến đầu tiên trong việc xây dựng tình huynh đệ đại đồng, Người nói: “Ðừng ngăn cấm y, vì chẳng ai có thể nhân danh Thầy mà làm phép lạ, rồi liền đó lại nói xấu Thầy”. Chúa còn khẳng định thêm: “Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con”. Khuynh hướng muốn độc chiếm Đức Kitô của họ đối nghịch trực tiếp với thái độ của Chúa Giêsu đang tiến dần đến cái chết cứu độ để đem lại ơn giải thoát cho hết thảy mọi người, không phân biệt kẻ trong người ngoài, không phân biệt tự do hay nô lệ, không phân biệt sắc tộc hay ngôn ngữ. Hai đề nghị của Giôsuê và Gioan đã nói lên sự tham vọng của loài người: muốn độc chiếm ơn huệ, độc quyền ơn Chúa, không muốn người khác được như mình. Đây là biểu hiện tính kêu ngạo cố hữu nơi loài người mà Lời Chúa hôm nay muốn phá vỡ.

Có câu chuyện kể rằng, một ni cô nọ có một tượng bộc bằng vàng. Cô rất quý pho tượng nên đi đâu cũng mang theo. Trong ngôi chùa mà cô chủ trì có nhiều tượng Phật, cô dọn riêng cho pho tượng của mình một bàn thờ đặc biệt. Thậm chí lúc đốt hương trước tượng Phật của mình, cô còn muốn không cho làn khói bay qua những tượng khác. Cô xoay xở để sao cho làn khói bay thẳng vào pho tượng của mình. Kết quả là lâu ngày, pho tượng vàng trở nên đen xì xấu xí bởi những làn khói này.

Kính thưa quý ông bà anh chị em,

Lòng quá ích kỷ cũng vậy, sẽ làm chúng ta trở nên nhỏ mọn như khói. Thánh Gia-cô-bê trong bài đọc 2 hôm nay cảnh cáo nghiêm khắc đối với những người giàu có mà sống xa hoa, trụy lạc và ích kỷ, không biết chia sẻ của cải vật chất mà Thiên Chúa đã ban cho họ với những người túng thiếu cần đến sự giúp đỡ của họ. Người Kitô hữu được mời gọi làm môn đệ của Chúa Giêsu không phải chỉ là việc mình thuộc về nhóm này hay nhóm khác, mà chính là sống và hành động như Chúa Giêsu đã làm, biết quảng đại: Ơn Chúa ban cho để phục vụ chứ không để hưởng thụ, để độc quyền. Đồng thời, biết biểu dương và tán đồng với những ai được ơn huệ nào của Chúa, ơn tự nhiên hay ơn siêu nhiên.

Nguyện xin Chúa ban ơn giúp sức cho chúng ta biết ra khỏi chính mình, để chúng ta được lớn lên trong ân tình của Chúa và đạt tới Nước Trời là hạnh phúc Chúa hứa ban. Amen.

 

QUYẾT LIỆT DỨT KHOÁT VỚI TỘI LỖI

Tgm. Ngô Quang Kiệt

Nếu mỗi chi thể phạm tội đều phải bị cắt bỏ, chắc chắn không một ai lành lặn. Không thể hiểu theo nghĩa đen những lời Đức Giêsu nói hôm nay. Tuy nhiên cũng không được loại trừ tính chất quyết liệt của những lời đó. Đức Giêsu bảo ta phải chặt tay, chặt chân, móc mắt khi những chi thể này phạm tội, có nghĩa là phải quyết liệt với sự xấu.

Phải quyết liệt dứt khoát với sự xấu. Vì sự xấu giống như căn bệnh hay lây. Đã nhiễm vào một phần thân thể, sẽ nhanh chóng lây lan tới cả cơ thể. Lây lan đến đâu làm độc đến đấy. Phải ngăn chặn ngay từ đầu, nếu không sẽ khó mà cứu vãn được mạng sống.

Phải quyết liệt dứt khoát với sự xấu. Vì sự xấu giống như nọc độc loài thú dữ. Đã vào mạch máu sẽ mau chóng tràn vào tim. Khi chất độc đã ngấm đến tim, sẽ làm tê liệt mọi hoạt động của cơ thể, sẽ cướp đi mạng sống con người.

Phải quyết liệt dứt khoát với sự xấu. Vì sự xấu giống như loại thuốc mê. Một khi để sự xấu nhiễm vào, người ta sẽ mất khả năng chống cự. Sự xấu làm cho con người ra nhu nhược yếu hèn, làm tê liệt ý chí phấn đấu. Để cho sự xấu xâm nhập, nó sẽ thống trị ta, sẽ bắt ta làm nô lệ. Một khi đã rơi vào ách nô lệ sự xấu, con người khó lòng thoát ra.

Quyết liệt dứt khoát với sự xấu cũng giống như chặt tay, chặt chân, móc mắt, nghĩa là phải sẵn sàng chịu đau khổ, Dứt khoát với tội lỗi không dễ. Tội lỗi khi đã thấm vào người, nó trở nên như một phần bản thân, gắn bó với bản thân. Dứt bỏ cũng đau đớn như chính cơ thể bị chặt bỏ, xé lìa. Ta hãy xem người cai nghiện. Cơn nghiện vật vã dày vò tưởng chết đi được. Vì đối với người nghiện, ma túy trở thành một phần thiết thân của đời sống đến nỗi khi phải dứt lìa họ đau đớn khổ sở như phải tách lìa một phần thân thể, như đánh mất chính sự sống.

Chặt tay, chặt chân, móc mắt cũng có nghĩa là dứt lìa với những người, những nơi, những đồ vật khiến ta phạm tội. Những con người, những đồ vật, những nơi chốn đó trở thành một phần đời của ta. Để dứt bỏ, trái tim ta đau đớn đến rướm máu. Cuộc dứt bỏ làm tâm hồn ta như bị thương tích đau đớn vô cùng.

Cũng như người bệnh phải chịu phẫu thuật, cắt bỏ khối u, cắt bỏ phần thân thể nhiễm độc để bảo toàn mạng sống, Chúa bảo ta phải quyết liệt với tội lỗi, phải chặt tay, chặt chân, móc mắt không phải vì muốn hành hạ ta, muốn ta phải đau khổ. Trái lại chính vì yêu thương ta, muốn ta được hạnh phúc mà Chúa dạy ta phải dứt khoát với tội lỗi.

Dứt bỏ tội lỗi là dứt bỏ những phần hư hỏng xấu xa, nhiễm bệnh trong cơ thể. Dứt bỏ tội lỗi là ngăn ngừa không cho sự xấu xâm nhập vào linh hồn. Dứt bỏ sự xấu là ngăn chặn sự độc hại tàn phá linh hồn. Dứt bỏ tội lỗi là giúp linh hồn có cơ hội được lớn mạnh, được phát triển.

Ham vui một chốc lát để rồi chịu kết án suốt đời khổ sở. Hay là chịu đau khổ một chốc lát để suốt đời được tự do hạnh phúc. Ta chọn đàng nào? Chắc chắn ta phải chọn con đường hạnh phúc lâu dài. Chính Chúa muốn hạnh phúc cho ta, nên đã truyền cho ta phải dứt khoát với tội lỗi để được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa.

Lạy Chúa, xin cho con biết nghe lời Chúa dạy, biết dứt khoát với tội lỗi, để được sống đời đời với Chúa. Amen.

 

CÁI GIÁ NGƯỜI MÔN ĐỆ PHẢI TRẢ

Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi

Trần gian và cuộc đời của con người quả thực có quá nhiều cạm bẫy, nhiều cám dỗ, nhiều thử thách, nhiều dịp tội khiến con người vấp phạm, sa ngã, phản nghịch lại Thiên Chúa. Do đó, Chúa đã nói:” Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi “ ( Mc 9,43 ). Người môn đệ của Chúa phải sẵn lòng chấp nhận mọi hy sinh vì Nước Trời. Việc chặt tay, chặt chân, móc mắt chỉ là kiểu nói, chứ không cứ theo từng nghĩa chữ đen. Chúa muốn mọi người phải quyết tâm khử trừ, đẩy xa những cám dỗ để đừng bị sa vào tội lỗi, khiến con người lỗi luật Chúa…

Các môn đệ của Chúa Giêsu phải luôn luôn sẵn sàng hy sinh, luôn quả cảm, can đảm và cương quyết dứt bỏ tội lỗi và nếu cần thí cả mạng sống để được vào Nước Thiên Chúa. Gương của nhiều vị thánh như Maria Goretti, như Augustinô và nhiều vị vị vọng của thế giới như Thomas More vv…đã vứt bỏ cái gì quý nhất để cốt được Nước Trời. Sự sống đời đời, cuộc sống vĩnh cửu là điều quý giá khiến chúng ta dám vứt bỏ những gì là tạm bợ, những gì là không cần thiết lắm để chiếm đoạt được nó…Con người sống giữa trần gian với thân xác yếu hèn, với bệnh hoạn, chắc chắn con người cần đến thuốc, cần đến phương diện y khoa,cần đến bác sĩ để kê toa mua thuốc, hoặc nếu cần có những bệnh phải giải phẫu, phải cắt bỏ những phần bệnh, những khối u, những ung nhọt vv…Cắt bỏ hoặc uống thuốc để loại bỏ những gì không cần thiết, để bảo vệ thân thể, về phần hồn con người cũng cần cắt bỏ những tính hư, tật xấu, những ánh mắt hờn căm, những lời nói độc địa, những cử chỉ khinh khi, những thái độ buông thả, những mối quan hệ không lành mãnh vv…Những cắt bỏ đó nhiều khi làm cho con người, làm cho chúng ta đau đớn, nhưng dứt khoát chúng ta phải cắt bỏ vì nếu không cắt bỏ, không bỏ đi chúng ta vẫn còn sống trong tội lỗi, u mê vv… Nước Trời quý giá hơn bất cứ những gì quý giá, do đó, chúng ta phải hy sinh tất cả để không xúc phạm đến Chúa, không phạm tội mất lòng Chúa. Được Nước Trời là mục đích cuối cùng của mọi Kitô hữu. Hy sinh vì đồng loại, vì tha nhân, hy sinh vì đại nghĩa có thể làm đau đớn, mất mát nhưng thực tế đem lại cho con người, cho chúng ta hạnh phúc.Chúa Giêsu đã nói :” “ Ai cho kẻ đói ăn, kẻ khát uống, kẻ rách rưới ăn mặc, thăm kẻ tù tội là kẻ ấy làm cho chính Ta “. Giúp đỡ kẻ nghèo, an ủi kẻ bị thử thách, cho kẻ không nhà không cửa được trú ngụ, người ấy sẽ được Nước Trời làm gia nghiệp. Chúa đã làm gương cho nhân loại, cho con người, cho chúng ta bằng chính sự dâng hiến toàn thân mình, mạng sống mình…

Sứ điệp của Chúa Giêsu trong đoạn Tin mừng hôm nay:” Chúng ta phải sẵn lòng, can đảm chấp nhận mọi hy sinh để tránh tội lỗi, xa lánh cám dỗ và để được Nước Trời.Chúng ta cũng phải sẵn sàng như thánh Maria Goretti coi thường mạng sống để bảo vệ đức khiết tịnh, không dám phạm tội làm mất lòng Chúa.

Lạy Chúa là Vua tình yêu vì khi nghe danh Chúa Giêsu mọi gối phải bái quỳ.Mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng, ca tụng Ngài là Vua.

Xin Chúa Giêsu hãy ngự trị trong tâm hồn chúng con. Xin hãy làm cho tâm hồn chúng con nên thánh thiện. Xin hãy đến cứu giúp chúng con trong những cơn  nguy khốn, khi chúng con gặp cám dỗ, thử thách. Xin Chúa Giêsu hãy tha thứ tội lỗi cho chúng con.Amen.

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :

1.Muốn đựơc Nước Trời chúng ta phải làm gì ?

2.Tội lỗi gây nên hậu thế nào đối với chúng ta ?

3.Chúa Giêsu đã đồng hóa mình với ai ?

4.Cắt bỏ ở đây có nghĩa gì ?

5.Chặt tay, chặt chân, móc mắt chúng ta phải hiểu theo nghĩa nào ?

 

6. GƯƠNG MÙ, GƯƠNG XẤU

Lm. Giuse Hoàng Kim Toan

“Không thể không có gương mù” (Lc 17, 1).  Đó là một nhận định không thể chối cãi và cũng là một trong những điểm yếu đuối con người thường hay vấp phạm, dù nặng hay nhẹ. Gương mù, gương xấu, đúng là cần lên án, nhưng trước khi lên án, Chúa dạy: Hãy đề phòng” (Lc 1, 3).

Hãy đề phòng là một lời mời gọi tích cực của Chúa gửi đến:

Cho người yếu đuối.

Người yếu đuối bao gồm những người đức tin chưa vững mạnh, những người đang lơ lửng giữa tội lỗi và sự thiện… Những con người yếu đuối dễ nại vào những gương mù để tiếp tục theo con đường mù tối của mình. Theo những nhận định về tương đối hóa sự thiện, con người cũng dễ buông mình vào những gì là tương đối, không muốn mạnh mẽ thoát khỏi vòng vây tội lỗi. Sống theo chiều hướng “người sao, ta vậy”, nại vào những gương xấu và tiếp tục con đường xấu của mình đang đi.

Chúa mời gọi “Hãy vững tin, vì Chúa đã thắng thế gian” (Ga 16, 33). Yếu đuối và vấp ngã, không phải là vấn nạn không thể cứu chữa, chính Chúa đến tìm kiếm và chữa lành những thương tích đó. Trong mọi yếu đuối, cậy trông vào Chúa như Thánh Phao lô: “tôi rất vui mừng và tự hào vì những yếu đuối của tôi, để sức mạnh của Đức Ki-tô ở mãi trong tôi.” (2 Cor 12, 9)

Cho người bị giết chết niềm hy vọng.

Hy vọng là điều mong mỏi một tương lai tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn. Gương mù làm tắt niềm hy vọng đó nơi những con người dễ rơi vào thất vọng.

Thật ra, ở khía cạnh tích cực hơn, gương mù có thể là một cản trở nhưng có thể là một chướng ngại cần vững mạnh để vượt qua. Thay vì mất niềm hy vọng, con người vững mạnh vẫn tiếp tục hy vọng như ở giữa chiến trận, một người ngã xuống ngàn người tiến lên. Không thể chùn chân, bởi vì chiến thắng không dành cho những người dễ buông xuôi.

Chúa là niềm hy vọng duy nhất cho con người. Đó là niềm hy vọng chắc chắn, con người vẫn là những phàm nhân, dù họ là ai, vẫn có những sai lầm cách này hay cách khác. “Không dựa vào con người, con người sẽ chết, không dựa vào cành cây, cành cây sẽ gẫy”.

Chỉ một mình Thiên Chúa, là một điểm hướng tới duy nhất, nên trong mọi trường hợp gặp những gương mù làm mất hy vọng, hãy tìm về Thiên Chúa trong đời sống cầu nguyện, để thêm xác tín: “Đúng thế, tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.” (Rm 8, 38 – 39)

Đề phòng lá cách khôn ngoan

Sự dữ, gương xấu, lúc nào cũng có, thời nào cũng có và giới nào cũng có. Đề phòng cho chính mình là sự khôn ngoan dựa vào Thiên Chúa. Lời Chúa là chỉ dẫn những phương cách đề phòng và tránh cám dỗ, như Chúa Giêsu đã dùng Thánh kinh để đối lại với những cám dỗ của ma quỷ trong hoang mạc, sau bốn mươi ngày chay tịnh.

Tích cực đi tìm kiếm điều tốt lành thay vì sự xấu.

Thông thường, những tin tức xấu thường gây tò mò hơn những tin tốt lành. Đây cũng là những cám dỗ thường ngày dễ dẫn con người đến những suy nghĩ tiêu cực hơn tích cực.

Chúa Giê su luôn đưa ra những lời mời gọi tốt lành, hướng tới sự thiện để kêu mời sống tích cực hơn là nhìn vào những yếu đuối tội lỗi. Chúa bảo người thanh niên bại liệt: “Tội anh đã được tha” (Lc 5, 20), Chúa nói với người phụ nữ ngoại tình “không ai kết án chị sao? Hãy về và đừng phạm tội nữa” (Ga 8, 11), trên Thánh giá Chúa xin với Chúa Cha “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” ( Lc 23, 34).

Lạy Chúa, giữa những lúc đầy gương mù, gương xấu, xin cho chúng con biết nhìn đến những điều tích cực trong niềm tin và cuộc sống. Giữa những thật giả, xin cho chúng con luôn biết chọn lựa chính Chúa là sự thiện toàn vẹn để nắm chắc niềm hy vọng.

Tin liên quan

Video

Hỗ trợ trực tuyến

Thống kê