Chia Sẻ

CÁC BÀI SUY NIỆM LỄ ĐÊM GIÁNG SINH - NĂM B

LỄ CHÚA GIÁNG SINH năm B

Lễ đêm
Lc 2,1-14

 

Đêm nay, “đêm thánh vô cùng”, thánh đường rực rỡ ánh đèn, máng cỏ được trưng bày lộng lẫy. Tiếng hát giáng sinh vang dội: “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời...”

Toàn thể Giáo Hội vui mừng cử hành mầu nhiệm Thiên Chúa xuống thế làm người. Niềm vui rạo rực, giáo dân tuôn đến thánh đường trong hân hoan. Chúng ta có lý do để vui mừng, vì “Chúa đến viếng thăm dân Người”, mang ơn cứu độ cho trần thế.

Đây không phải là một nhắc nhớ, một kỷ niệm của một biến cố đã qua hơn hai ngàn năm. Nhưng đây là một biến cố lớn được hiện tại hóa…

Đây không phải là diễn lại một biến cố đã qua như những ngày kỷ niệm độc lập của các nước, mà là một mầu nhiệm không bao giờ bị thời gian xóa mờ, là mầu nhiệm cứu độ, đánh dấu một giai đoạn mới của nhân loại. Đây là ngày chúng ta được thấy ánh sáng của Thiên Chúa chiếu soi nhân loại khốn cùng, chìm đắm trong tội lỗi.

Chúng ta phải vui mừng, vì ơn cứu độ đã đến.

Hôm nay chúng ta mừng ngày Chúa thực hiện những lời hứa đã được tuyên bố từ xa xưa: “Một Hài nhi sẽ sinh ra cho chúng ta”.

Đây cũng không là một chuyện hoang đường, thần thoại mà là một biến cố lịch sử đã được thánh Luca định vị một cách rõ ràng trong lịch sử. Biến cố này xảy ra nhân cuộc kiểm tra dân số dưới thời vua Rô-ma là vua Au-gút-tô. Và chính nhờ cuộc kiểm tra này mà Chúa Giê-su được sinh ra trong thành vua Đa-vít, đúng như lời Kinh Thánh.

Thánh Luca chỉ ghi lại vài câu ngắn để loan báo việc Chúa ra đời, làm như ngài không muốn nói đến những chi tiết về Maria và Giuse. Thánh Mat-thêu chi tiết hơn. Luca làm như muốn che giấu nỗi cùng cực của thánh thất.

Đến Bê-lem là quê quán của mình, Giuse không tìm được nơi trú nhờ để khai sổ kiểm tra. Đa số dân Bê-lem là họ hàng bà con của Giuse, vì họ là dòng tộc vua Đa-vít. Nhưng mọi người đều từ chối đôi vợ chồng nghèo nàn kia mà bà vợ đang gần ngày sinh. Quê hương đã trở thành đất khách quê người. Sau cùng Giuse đành dắt bạn mình ra hang đá.Thế nhưng, chúng ta không mấy khi chú ý đến người cha nuôi của Chúa Giê-su.

Chúng ta làm sao tưởng tượng được sự lo lắng của Giuse, bơ vơ lạc lõng nơi quê hương mình!

Chiều đến. Gió bắt đầu lạnh và không nơi trú ẩn. Phải lo cho Maria bất cứ với giá nào! Làm sao đây?

Maria vẫn nhẫn nại chờ đợi, nét mặt nàng thoáng một nét lo âu. Không ai chấp nhận, chỉ còn một phương cách: liều!

Hang đá tanh hôi, tồi tàn. Để Maria trong cảnh này sao? Chúa ơi, con không thể chịu nổi!

Dù muốn dù không, đây là nơi nương ẩn cuối cùng để khỏi chết lạnh.

Giuse nhanh tay dọn dẹp, và Maria được một ổ rơm trong hốc đá. Ai hiểu được hoàn cảnh khốn cùng như thế này! Tưởng rằng đêm nay cũng còn chợp mắt một lúc cho đỡ mệt, nào ngờ: em bé ra đời!

Không một ngọn đèn, không một ánh lửa. Trời lạnh thấu xương. Tiếng khóc của em bé mới chào đời mới não nuột làm sao!

Giuse dọn cho em bé một chỗ nằm trong máng cỏ và đặt em vào đó. Chỉ có một tấm khăn để quấn tấm thân bé bỏng của em.

Giuse và Maria đứt ruột nhìn con mình khốn khổ run rét.

Chúng ta hát: “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời”, chúng ta có cảm thấy cái lạnh thấu xương của hang đá Bê-lem không?

Thiên Chúa, Đấng tạo nên trời đất, hôm nay giáng sinh trong vũ trụ do tay Người tạo nên, trong cơ cực nghèo khó như thế đấy!

Để mang lại bình an và niềm vui cho chúng ta, Thiên Chúa phải khốn khổ như thế nào, chúng ta có nghĩ đến không?

Chúng ta sung sướng quá, nệm ấm chăn êm… Còn Chúa của chúng ta…

Hãy đến máng cỏ ngập hoa đèn để nhìn Chúa chúng ta nằm trong máng cỏ. Thấy thế mà chúng ta chịu nổi sao? Có những điều chúng ta không thể chịu nổi! Chúng ta nhìn thấy gì nơi hang đá?

  • Sự cơ hàn tột độ,
  • Sự khốn cùng không thể tả được.

Bà mẹ nào sinh con trong những trại tập trung của Đức Quốc xã hay trong trại tị nạn ngập nước ở Phi Châu mới hiểu được hoàn cảnh cơ cực của Mẹ Maria và Chúa Giê-su.

Bà mẹ nào nhìn con trong máng cỏ mà không xót xa? Chúng ta có cảm thông với Mẹ không? Chúng ta có nói được tiếng cám ơn đơn thành không?

Hãy nhìn cho kỹ. Hãy chiêm ngắm Thiên Chúa của chúng ta bằng con tim… Thiên Chúa Tình Yêu là thế đó. Con Thiên Chúa đến với chúng ta thấp hèn, nghèo khó. Chúng ta đòi vinh dự, giàu có, sung sướng… Hãy nhìn Con Thiên Chúa nghèo hèn, nhưng vẫn là Con Thiên Chúa. Những người chăn chiên gần đó đã thấy vinh quang của Ngài: “Sứ thần Chúa đứng bên họ và vinh quang Chúa chiếu tỏa chung quanh, khiến họ sợ hãi kinh hoàng”.

Mô-sê kinh hãi khi nghe tiếng từ đám lửa  hỏa hào.

Thiên thần Chúa phải trấn an họ: “Anh em đừng sợ. Này tôi loan báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là một niềm vui cho toàn dân: hôm nay một Đấng cứu Độ đã sinh ra cho anh em”.

Phải, một tin mừng vĩ đại, chúng ta có nghe thấy không? Không phải là một tin mừng do loài người mà do Thiên Chúa.

Tin mừng vĩ đại đó hôm nay có còn là tin mừng vĩ đại nữa không? Hay chỉ là một dịp để vui chơi, nhậu nhẹt thỏa thích? Tin mừng đó chỉ còn ở ngoài da thôi sao?

Hôm nay, trong đêm cực thánh này, chúng ta đón nhận tin mừng này như thế nào?

Tin mừng này thực sự là gì?

Là Thiên Chúa đến với con người. Vinh quang Thiên Chúa tràn ngập trần gian tội lụy của chúng ta. Ngài đến chia sẻ thân phận khốn khổ của chúng ta. Đúng thế, chúng ta không xứng đáng với một ân huệ như thế.

Tình yêu Chúa vượt tất cả mọi ước mơ của chúng ta: “Thiên Chúa đã yêu thương trần gian đến nỗi ban Con Một Người cho trần gian”. Và hôm nay chúng ta thấy việc đó được thực hiện qua em bé sơ sinh tại Bê-lem. Chúng ta nhận được món quà tuyệt hảo: “Một người con đã được ban cho chúng ta”.

Quà tặng tuyệt vời đó chính là em bé mới sinh nghèo nàn lạnh cóng trong hang đá. “Thiên Chúa đã trao Con mình cho một phụ nữ” (Gioan-Phao-lô II). Thiên Chúa trở nên như chúng ta! Yếu ớt như chúng ta: “Ngài đã trở nên nghèo hèn để chúng ta được giàu sang”. Sự giàu sang của chúng ta là một em bé tím bầm da thịt vì lạnh giá…

Những mục tử khi xưa đã không thể tin được, nếu không được báo trước: “Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh, bọc tã, nằm trong máng cỏ”. Đó là Thiên Chúa, là Đấng mà từ thuở muôn đời, Chúa Cha đã phán: “Hôm nay Cha đã sinh ra con”.

Cứ dấu này…

Chúng ta thường tìm Chúa những nơi không có Chúa. Chúng ta tìm một Đấng Cứu Độ trần thế, như dân Do Thái xưa. Thiên Chúa không cần giàu sang, được kẻ hầu người hạ, vì mọi sự là của Ngài. Ngài chỉ hiện diện.

Các mục tử đến hang đá Bê-lem. Đúng! Họ chỉ thấy một em bé sơ sinh nằm trong máng cỏ. Họ đem đến hang đá tối tăm lạnh lẽo bó đuốc của họ. Có lẽ họ đã đốt lên một đống lửa để sưởi ấm Hài Nhi.

Thiên Chúa là Ánh Sáng vĩnh cửu, phải nhờ bó đuốc của những người nghèo để có một chút ánh sáng và hơi ấm trong đêm lạnh.

Đến với con người, Thiên Chúa cần đến con người. Hãy cùng với những mục tử nghèo khổ nhìn em bé sơ sinh trong máng cỏ. Hãy nhìn kỹ để hình ảnh đó khắc ghi vào tâm hồn chúng ta một dấu ấn không phai: Thiên Chúa đã yêu thương tôi trọn vẹn…

Hãy nhìn em bé cho rõ.

Có em bé nào như em bé này không? Lạnh rét nghèo nàn…

Em đang hứng chịu tất cả đau khổ, thiếu thốn, bệnh tật của hàng triệu em bé trên thế giới, không nhà, không cửa, không sữa bú, không ai để ý tới, những em bé chỉ còn da bọc xương. Những trẻ em Bê-lem đó đang khóc thét trong những lều trại tị nạn bẩn thỉu…

Chúng ta đang vui mừng trong nhà thờ tráng lệ, ngập ánh đèn. Chúng ta đổ ra không biết bao nhiêu tiền để trang hoàng hang đá, đang lúc hàng triệu trẻ em kia đang đói rét cơ hàn tột độ.

Phải, chúng ta có lý để vui mừng. Chúa không cấm chúng ta vui mừng đón rước Chúa: “Này ta loan báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là niềm vui của toàn dân”… Nhưng niềm vui này không chỉ dành riêng cho chúng ta, cho một thiểu số người may mắn. Chúa đến cứu vớt mọi người không trừ ai. Mọi người đều phải được hưởng niềm vui của Chúa, nhất là những em bé nghèo nàn tả tơi…

Niềm vui của chúng ta chỉ trọn vẹn khi chúng ta biết đem niềm vui cho mọi người nghèo khổ quanh ta, những trẻ em Bê-lem hôm nay trong xóm làng chúng ta. Lễ Chúa Giáng sinh không chỉ là lễ của người giàu.

Có lẽ khắp nơi trên thế giới, ông già No-en hay nhiều người đã tặng quà No-en cho những người nghèo, cho trẻ em một niềm vui trong dịp lễ, bao nhiêu đó đủ chưa? Và bao nhiêu? Tặng quà rồi thôi sao? Chúa cứu vớt chúng ta khỏi tội, chúng ta không thể cứu vớt anh em chúng ta khỏi cảnh nghèo đói cơ cực sao? Lương tâm công giáo không cho phép chúng ta chỉ vui chơi mừng Chúa mà lãng quên những anh em khác, “những em bé Bê-lem” khác. Lễ Chúa Giáng Sinh không phải chỉ là hôm nay, mà hằng ngày, nơi nào có những “em bé Be-lem” bị bỏ rơi, có những bà mẹ ôm con khóc thầm vì không có sữa cho con bú. Như thế lễ Giáng Sinh của chúng ta vẫn còn kéo dài theo ngày tháng. Nhiều người trong chúng ta giống như dân thành Bê-lem, từ chối Chúa: “họ không có nơi nương tựa” Cảnh hoa đèn rực rỡ hôm nay chỉ có ý nghĩa khi ánh sáng tình yêu của chúng ta soi chiếu vào những căn nhà rách nát, không còn vách phên, những căn nhà có bà cụ neo đơn, bệnh hoạn không ai săn sóc, có những em bé gầy còm vì thiếu ăn.

Nhìn “em bé trong máng cỏ với một cái nhìn thực tế, lễ Giáng Sinh mới thực sự là một lễ vui mừng và bình an. Lúc ấy, chúng ta mới nghe được tiếng hát của thiên thần:

Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời ,
Bình an dưới thế cho người Chúa thương”.

Ánh sáng đang tràn ngập thánh đường như xưa ánh sáng tỏa lan cho các mục tử. Ánh sáng cứu độ đã tràn ngập trên chúng ta. Đừng để ánh sáng thế gian làm mờ mắt chúng ta đến nỗi không còn nhìn thấy ánh sáng đầy yêu thương trong đôi mắt ngây thơ của Hài Nhi Thần Linh.

Hãy để cho con tim hát lên ca khúc bình an, như con chim sáo hát những khúc hát bất ngờ của nó.

Hãy đến với Hài Nhi Thần Linh như các mục tử xưa, đến với tâm tình ngỡ ngàng và tôn thờ. Hãy đến, đem cho em bé Bê-lem, sự nồng ấm của trái tim lâu ngày lạnh giá của chúng ta.

Hãy đem đến cho những em bé Bê-lem  hôm nay, nghèo đói quanh ta, tình thương chia sẻ của chúng ta. Đừng để cho lễ Giáng  Sinh qua đi, hãy kéo dài lễ Giáng Sinh trong suốt cuộc đời vì bao lâu còn những em bé trên thế giới, khóc vì thiếu ăn, vì không được yêu thương, bấy lâu lễ Giáng sinh vẫn còn….

Hôm nay, em bé Bê-lem đang ở giữa chúng ta trong tấm bánh hằng sống, dấu hiệu của Tình Yêu bất tận của Thiên Chúa, chúng ta hãy tôn thờ mến yêu nhận lấy Ngài để tiếp tục yêu thương như Ngài…

 Linh mục Trầm Phúc 

 

“VINH DANH THIÊN CHÚA TRÊN TRỜI

BÌNH AN DƯỚI THẾ CHO NGƯỜI THIỆN TÂM”

 

Kính thưa ông bà anh chị em!

Những mầu nhiệm trọng đại như Giáng Sinh, Phục Sinh đã được diễn ra giữa đêm khuya tăm tối chứ không phải giữa thanh thiên bạch nhật.

Cảnh tranh tối tranh sáng ấy không những tăng thêm sắc thái huyền ảo, mà còn gợi lên bao ý nhiệm mầu.

- Ngày xưa, Thiên Chúa Giáng Sinh đã xé tan các tầng mây để đến với địa cầu.

- Ngày nay, xuyên qua bóng đêm, Thiên Chúa như muốn phá vỡ mọi hàng rào ngăn cách để đến với nhân loại.

Hài Nhi sinh hạ trong đêm Giáng Sinh chính là Thiên Chúa nhập thể làm người. Ngài là ánh sáng muôn dân, là mặt trời công chính. Cái vinh quang của Thiên Chúa làm người không hào nhoáng như người đời giàu sang phú quý, địa vị chức quyền, nhưng được điểm tô bằng tình yêu bao dung khiêm hạ; một Hài Nhi nhỏ bé, yếu đuối, thiếu thốn nhưng lại mang trong mình một chân trời “yêu thương và hy vọng”.

Điều ấy được sáng tỏ khi chúng ta vừa nghe trong Tin Mừng sứ điệp của Thiên Thần loan báo cho các mục đồng trong đêm Giáng Sinh, một sứ điệp giờ đây trong Thánh lễ, Giáo Hội cũng long trọng công bố cho chúng ta: “Này tôi loan báo cho anh em một tin mừng trọng đại cũng sẽ là niềm vui cho toàn dân; hôm nay, Đấng Cứu Thế đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đavit, Người là Đấng Kitô, Chúa chúng ta. Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một hài nhi sơ sinh bọc tã nằm trong máng cỏ” (Lc 2,11-12).

Quả thật, không có gì kỳ diệu, không có gì ngoại thường, không có gì huy hoàng được trưng dẫn như dấu chỉ cho các mục đồng. Vì thế chỉ với con tim những mục đồng mới có thể nhận thấy nơi Hài Nhi này sự viên mãn lời hứa của Tiên tri Isaia mà chúng ta đã nghe trong bài đọc 1: “Một trẻ thơ đã chào đời để cứu chúng ta, một Người Con đã được ban tặng cho chúng ta. Người gánh vác quyền năng trên vai” (Is 9,5).

Qua sứ điệp Tin Mừng, Sứ thần của Thiên Chúa cũng mời gọi chúng ta lên đường với con tim để gặp thấy Hài Nhi trong máng cỏ. Dấu chỉ của Thiên Chúa là sự đơn sơ, dấu chỉ của Thiên Chúa là việc Ngài trở nên bé nhỏ vì chúng ta. Thiên Chúa không ngự đến với quyền lực và vẻ uy nghi bề ngoài. Người đến như một hài nhi cần sự bao bọc của con người.

Mặc dù người ta có thể không tin vào tính cách thánh thiêng của lễ Giáng Sinh thì từ hơn 2000 năm qua, ý nghĩa đích thật của lễ này vẫn là: “Thiên Chúa đã nhập thể làm người và ở giữa chúng ta”.

Thiên Chúa làm người có nghĩa là Thiên Chúa đã thân hành đi vào lịch sử nhân loại. Và để làm một con người đích thật, người ta phải được thấy Ngài sinh ra bởi một người nữ, người nữ ấy tên là Maria. Ngài cũng phải sống cả một cuộc đời của con người: sinh ra, lớn lên, làm việc, đau khổ hạnh phúc và chết đi.

Đối với con tim chúng ta, tại sao Chúa lại làm thế?

Chỉ có tình yêu mới có thể giải nghĩa được mầu nhiệm Nhập Thể. Bởi vì chính tình yêu đã làm nên những điều kỳ diệu ấy. Thiên Chúa là Đấng quyền năng vô hạn, thánh thiện vô biên đã vượt lằn ranh xa cách ngàn trùng ấy, đích thân đến với con người để rọi chiếu vào mỗi cuộc đời chúng ta và toàn thể lịch sử nhân loại luồng ánh sáng tình yêu, chân lý và nguồn sống. Khi yêu người ta muốn xích lại gần nhau, muốn trở nên giống nhau, muốn mãi ở bên nhau:

“Yêu nhau vạn sự chẳng nề

Dẫu trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng”

Để rồi, dưới cái nhìn chủ quan của tình yêu thì “củ ấu cũng tròn, và quả bồ hòn cũng ngọt”, như Passcal đã nói: “Con tim có những lý lẽ của nó mà lý trí không biết”. Thật vậy, cái tưởng là nghịch lý của trí tuệ ấy, lại là thuận lý của tình thương:

- Vì tình thương, Đấng vô biên đã trở nên mong manh hữu hạn, để đưa cái mong manh hữu hạn của kiếp người vào cõi vô biên.

- Vì tình thương, Đấng thánh thiện cao cả đã hạ mình xuống, trở nên thấp hèn giữa nhân loại tội luỵ để hoà giải nhân loại với Thiên Chúa.

- Vì tình thương, Đấng toàn năng đã trở nên yếu đuối như một trẻ thơ trong vòng tay ấp ủ của con người để chia sẻ cho con người địa vị làm con Thiên Chúa.

Vì thế, mầu nhiệm Giáng Sinh chính là ngôn ngữ của tình yêu mà Thiên Chúa muốn ngỏ lời với nhân loại. Bởi vì, Thiên Chúa biết rằng: một khi con người bắt đầu nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ tình yêu thì những điều kỳ diệu lập tức xuất hiện khắp nơi:

- Một nền văn minh tình yêu sẽ đến thay thế nền văn minh sự chết.

- Mọi gia đình sẽ thuận hoà yêu thương nhau.

- Khắp nơi con người sẽ xiết chặt tay nhau trong tình thân hữu.

Như thế, Thiên Chúa đã từ trời xuống thế mặc lấy thân phận con người, hoà mình vào thực tại của kiếp người, chia sẻ cuộc sống con người, để cùng với mọi người thành tâm thiện chí đẩy lùi những gì là tiêu cực, những gì là xấu xa, tạo dựng những điều tốt đẹp xứng với phẩm giá con người, nhằm mục đích sau cùng và ý nghĩa cao cả của ơn gọi làm người Kitô hữu. Nhưng để được như thế, con người cần phải mở rộng con tim đón nhận Thiên Chúa tình yêu.

- Hãy bao bọc những trẻ thơ, người già cả cô đơn bằng tấm lòng yêu thương nhân ái.

- Hãy chiếu sáng vào những hố sâu tăm tối của những cuộc đời thiếu vắng tình yêu, hãy phục vụ những người cô thân cô thế, chăm sóc những trẻ cơ nhỡ khuyết tật.

Hãy san phẳng những con đường gồ ghề, những đồi núi ngăn cách người với người, hãy uốn nắn, bạt lấp những hố sâu tội lỗi trong cuộc sống con người để cho Chúa đến ban an bình và hạnh phúc cho mọi người.

Lạy Chúa Hài nhi Giêsu, ánh sáng rạng ngời, xin cho chúng con trở nên ngọn đèn rọi sáng giữa đêm đen; xin dạy chúng con biết lan toả ánh sáng tình yêu và hy vọng đến các tâm hồn để ánh sáng rạng ngời của Chúa luôn toả sáng trong cuộc đời chúng con, và trong tâm hồn những người thành tâm thiện chí mà các Thiên sứ đã hát lên trong đêm Giáng Sinh:

“Vinh danh Thiên Chúa trên trời

Bình an dưới thế cho người thiện tâm”.

Lm. Giuse Phạm Thanh Minh

Gp. Mỹ Tho

Tin liên quan

Video

Hỗ trợ trực tuyến

Thống kê